Bài thơ viếng lăng bác của nhà thơ viễn phương

Các em học viên thuộc so sánh bài bác thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương để giúp người hiểu, người nghe đọc hơn về ngôn từ và nghệ thuật của bài thơ và bồi đắp thêm tình cảm nâng niu đối với vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc bản địa ta

Đề bài: Phân tích bài thơ “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương thơm.

Bạn đang xem: Bài thơ viếng lăng bác của nhà thơ viễn phương

*

Bài văn mẫu mã Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương 

MẹoPhương thơm pháp đối chiếu bài thơ, đoạn thơ đạt điểm cao

I. Dàn ý Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác

1. Msinh hoạt bài

Giới thiệu về bài thơ “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương

2. Thân bài

- Khổ 1: Hoàn chình họa đơn vị thơ ra thăm lăng Bác và xúc cảm của ông lúc new bước đến lăng Bác.- Khổ 2: Tấm hình mặt trời ẩn dụ cho việc béo bệu của Bác Hồ với cảm xúc cơ mà những fan dân dành cho Bác- Khổ 3: Cảm xúc của phòng thơ Khi nhận thấy di hài Bác sống vào lăng- Khổ 4: Ước nguyện được hóa trang thành bé chlặng, đóa hoa, cây tre để có thể nghỉ ngơi kề bên Bác.

3. Kết bài

Cảm nghĩ về về bài bác thơ 

II. Bài văn uống mẫu mã Phân tích bài bác thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương 

1. Phân tích bài xích thơ “Viếng lăng Bác” của Viễn Pmùi hương, chủng loại số 1:

Bác Hồ luôn luôn là chủ đề muôn thulàm việc vào thơ ca của toàn nước. Người là mối cung cấp xúc cảm bất tận cho các đơn vị thơ, công ty văn uống diễn tả năng lực trong những tác phđộ ẩm của bản thân. Có thể nói, Bác chính là hình hình họa đẹp tuyệt vời nhất, ngời sáng nhất vào thơ ca đất nước hình chữ S. Không không nhiều tác phẩm viết về Người, viết về đầy đủ cuộc viếng thăm, chạm mặt gỡ Người, cơ mà chắc hẳn rằng, cảm xúc tốt nhất giữa những tác phđộ ẩm sẽ là “Viếng lăng Bác” của phòng thơ Viễn Pmùi hương. Bài thơ là nỗi niềm của một bạn nhỏ sinh hoạt tận miền Nam xa xăm được trlàm việc ra thăm Bác sau ngày Bác đi xa.

Viễn Phương là một trong bên thơ xuất hiện không ít trong loại văn học tập Cách mạng làm việc miền Nam từ mọi ngày còn vào thời hạn chiến đấu. Nhưng tác phẩm “Viếng lăng Bác” có lẽ là tác phẩm thành công tuyệt nhất của ông Lúc viết về Bác Hồ. Cả bài thơ chứa đựng trong những số ấy là nỗi niềm nhức xót, là sự cảm nghĩ tình thực dành riêng cho vị Cha già của dân tộc của một người nhỏ chỗ pmùi hương xa được trsinh sống trở lại thăm. Mở đầu bài bác thơ, người sáng tác vẫn msinh sống lời kính chào ra mắt với họ, cùng với Bác Hồ kình yêu thương rằng:

“Con sinh hoạt miền Nam ra thăm lăng BácĐã thấy vào sương hàng tre chén bát ngátÔi! Hàng tre xanh xanh Việt NamBão táp mưa sa đứng thẳng hàng”.

Không giống như những nhà thơ không giống sử dụng lời mời xin chào mỹ miểu để diễn tả một cuộc viếng thăm, Viễn Phương thơm đang dùng sự thật tâm độc nhất của mình nhằm reviews. Tác giả làm việc tận miền Nam xa tít, mãi tới bây giờ, sau ngày hòa bình dân tộc bản địa new được ra thăm vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc bản địa. nhị trường đoản cú “miền Nam” nhỏng nhấn mạnh vấn đề hơn sự hun hút vào khoảng cách địa lý giữa hai đầu Tổ quốc. Và sự viếng thăm trong phòng thơ như là một trong muốn mỏi từ rất lâu và để được ra viếng lăng Bác Hồ. Bác Hồ sẽ ra đi từ năm 1969 tuy vậy mãi cho tận năm 1976, Viễn Pmùi hương new được trnghỉ ngơi ra Bắc để thăm Người. Nói là thăm, tuy thế thực tế là 1 cuộc viếng thăm lăng của Người vì Người sẽ ra đi từ khóa lâu. Nhưng ở đây, đơn vị thơ ví dụ không sử dụng tự “viếng” như mục đích thực thụ của chuyến đi này mà lại cần sử dụng từ “thăm”. Bởi do tác giả cũng tương tự những người dân con Nam Sở không giống ra trên đây để thăm lại đơn vị, thăm lại vị Cha già của chính mình. Cũng chính vì, miền Nam là 1 phần ngày tiết giết thịt của quốc gia Việt Nam, là một phần “nhà” mà lại Bác Hồ luôn luôn nhức đáu vào thăm cơ mà chưa có dịp:

“Bác tmùi hương miền Nam nỗi thương thơm nhàMiền Nam ao ước Bác nỗi muốn cha” (Tố Hữu)

*

Những bài Phân tích bài xích thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương xuất xắc nhất

 Nghệ thuật nói giảm nói rời đã được bên thơ áp dụng tại chỗ này nlỗi một cách để làm giảm sút nỗi đau xót vô vàn sẽ trào dưng trong thâm tâm ông. Bao nhiêu cảm hứng nhức xót cđọng thể trào ra trong thâm tâm như một cơn sóng trẻ trung và tràn đầy năng lượng vậy nhưng mà ấn tượng thứ nhất còn lại trong thâm tâm người sáng tác lại là “mặt hàng tre”. Ẩn hiện vào làn sương mau chóng long lanh bao phủ quanh lăng Bác là hàng tre xanh. Cây tre tự bao đời nay đang trở thành một loài cây hình tượng mang đến dân tộc bản địa ta, mang đến ý thức bất khuất của cha ông ta. Từ thời Thánh Gióng vậy tre xua giặc, tới số đông cây chông, cây sợi vót nhọn làm cho cản bước đối thủ. Cây tre cứ đọng núm lấn sân vào cuộc sống lòng tin của fan Việt. Hàng tre trước đôi mắt Viễn Phương thơm hiện lên “chén bát ngát”. Không đề xuất bất cứ trường đoản cú làm sao không giống mà lại là “bát ngát” chế tạo cho những người đọc nlỗi cảm thấy sự cao lớn, sự bạt ngàn, to lớn của không ít sản phẩm tre bảo phủ lăng của Người. Ấn tượng kia trong phòng thơ hốt nhiên đưa thành một sự cảm thán.

“Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt NamBão táp mưa sa đứng thẳng hàng”.

Nhìn hàng tre quanh lăng Bác, đơn vị thơ đột cảm giác rằng phần đông cây tre cơ như mong muốn chí nhỏ fan Việt Nam qua bao năm mon luôn luôn luôn luôn bất khuất, bền chí, hiên ngang. Dù gồm trải qua “bão táp mưa sa” nhưng lại bọn họ vẫn hòa hợp một lòng cùng nhau vùng lên. Từ láy “xanh xanh”được thực hiện ở chỗ này nhỏng để diễn tả, nhằm diễn tả rằng bé fan VN, dân tộc bản địa toàn nước đang luôn luôn “xanh”greed color văng mạng. “Xanh xanh” Tức là thời điểm nào cũng vậy, thời điểm nào cũng một màu xanh da trời như thế. Lớp nhỏ con cháu sau đó lớp phụ thân ông luôn luôn trẻ trung và tràn trề sức khỏe nhằm bảo đảm an toàn đến dân tộc ta. Cả khổ thơ thứ nhất bao trọn là hầu hết xúc cảm trước tiên của người sáng tác khi thứ nhất được cho tới thăm lăng Bác. Trong khổ thơ đó, tất cả nỗi đau xót không đủ Bác, nhưng chứa đựng trong những số ấy phảng phất là niềm từ bỏ hào dân tộc bản địa.

Cách sang khổ thơ thiết bị nhị, chúng ta theo chân Viễn Phương thơm tiến dần dần vào lăng Bác. Trong không gian nghiêm túc ấy, công ty thơ bỗng nhiên thấy hiện ra hình hình ảnh của khía cạnh ttránh. Một khía cạnh ttránh của dải ngân hà luôn luôn luôn giao vận ko ngừng nghỉ ngơi ngày với tối. Mặt ttránh ấy “ngày ngày” đi qua lăng của Bác, sưởi nóng mang lại Người. Và từ đó, bên thơ cũng thốt nhiên nhận thấy “một mặt ttách trong lăng cực kỳ đỏ”. Một hình hình họa ẩn dụ khôn cùng tinh tế với đặc sắc. Bác Hồ - Người là vầng dương, chiến thuyền chỉ phía mang đến dân tộc bản địa Việt Nam trải qua mọi ngày đen tối nhất. Nếu nlỗi khía cạnh ttránh của thiên hà hàng ngày tỏa xuống người đời đồ vật tia nắng ấm áp, thì Bác Hồ - phương diện ttránh của dân tộc VN cũng đã cùng luôn luôn tỏa ra một mối cung cấp ánh nắng béo bệu soi tỏ tuyến phố đến dân tộc. Trong thơ ca đang có rất nhiều tác giả sử dụng hình hình họa của phương diện ttránh nhằm đối chiếu cùng với Bác. Như Tố Hữu cũng đã có lần nói:

“Người bùng cháy một khía cạnh ttránh cách mạngCòn đế quốc là loài dơi hốt hoảng”.(Sáng tháng năm)

 Nhưng tại chỗ này, với Viễn Phương thơm vẫn chính là hình hình họa ấy, và lại mang một Color hiếm hoi hết sức. Nếu nhỏng khía cạnh ttránh ngoài tê hàng ngày số đông đỏ rực, thì khía cạnh ttránh trong lăng đó cũng đỏ rực dung nhan màu của chính mình. Màu đỏ ấy toát lên từ bỏ phđộ ẩm hóa học con người của TP HCM, từ lý tưởng phát minh béo phệ nhưng Người mang lại, từ bỏ ý chí quật cường, kiên cường đương đầu mà Người vẫn diễn đạt, tự công huân cơ mà Người vẫn tạo ra sự. Tất cả hầu hết điều này khiến cho một phương diện trời tỏa nắng, sánh ngang bởi cùng với mặt ttránh của ngoài trái đất kế bên tê. Tác trả vẫn khéo léo sử dụng tại đây điệp từ “ngày ngày”. “Ngày ngày” tức là sự thường xuyên của thời gian, sự tái diễn tuần trả của vạn vật thiên nhiên tương tự như lý tưởng phát minh, ý chí của Người sẽ luôn luôn biệt lập nlỗi khía cạnh trời tê vậy. Lần sản phẩm công nghệ hai, “ngày ngày” được tái diễn Khi miêu tả dòng tín đồ đang lặng lẽ vào lăng thăm Người. Hàng người đi vào sự nghiêm túc cùng tĩnh lặng, trong nỗi tiếc tmùi hương, nhức xót vô vàn.

Xem thêm: Các Cửa Hàng Điện Thoại Uy Tín Ở Hà Nội, 7 Cửa Hàng Bán Điện Thoại Uy Tín Nhất Ở Hà Nội

Tại phía trên, tác giả đang thật tinh tế và sắc sảo Khi chưa phải là đoàn bạn, sản phẩm tín đồ mà là dòng tín đồ. Vấn đề này khiến cho người gọi nhỏng Cảm Xúc được sự tĩnh lặng, sự trải nhiều năm triền miên vô tận của hàng bạn vào viếng Bác. Cả đoàn tín đồ ấy cđọng âm thầm lặng lẽ “đi trong thương nhớ”, tmùi hương ghi nhớ vị lãnh tụ lớn lao vô vàn yêu thương của dân tộc bản địa. Nỗi nhớ ấy đang kết thành “tràng hoa”, dòng bạn ấy đang trở thành một tràng hoa lâu năm vô vàn nhằm dâng lên Bác Hồ. Và Viễn Pmùi hương hòa thuộc loại tín đồ ấy mang tnóng lòng thương cảm tâm thành của chính bản thân mình nhấc lên Bác, dâng lên “bảy mươi chín mùa xuân” của Người. “Bảy mươi chín mùa xuân” là số tuổi của Bác Hồ. Cả cuộc đời Người, cùng với bảy mươi chín mùa xuân, toàn bộ mọi góp sức mang đến dân tộc bản địa, ko một giây phút làm sao nghỉ ngơi giành cho bạn dạng thân mình. Tác giả muốn biểu thị sự hiến đâng lớn lao mà Bác Hồ vẫn hi sinh của nước nhà. Và sự hi sinh ấy đã hỗ trợ cho cả dân tộc được sinh sống trong chủ quyền.

“Ngày ngày phương diện ttách trải qua trên lăngThấy một phương diện ttách trong lăng khôn cùng đỏNgày ngày chiếc người đi trong tmùi hương nhớKết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”

Có lẽ đó là khổ thơ đắt giá nhất bài xích thơ. Cả khổ thơ là sự mệnh danh công ơn của Bác, đó cũng là niềm cảm kích, niềm hàm ơn vô hạn của toàn bộ những tín đồ dân cả nước dành cho Bác.

Tiếp theo đây, đơn vị thơ lại tiếp tục cuộc hành trình dài vào viếng thăm lăng Bác. Và bây giờ, ông đã được chạm mặt gỡ Người cha già cơ mà mình hằng yêu mến, kính trọng:

“Bác phía bên trong giấc ngủ bình yênGiữa một vầng trăng sáng sủa dịu hiềnVẫn biết trời xanh là mãi mãiMà sao nghe nhói ngơi nghỉ vào tim”

Bác đang nằm tại kia, thanh thanh tkhô hanh thản nlỗi vẫn chìm ngập trong một giấc ngủ ngon. Cả cuộc sống Người chỉ tất cả một niềm mong muốn, đó là tổ quốc được độc lập. Vậy đề xuất bây giờ, Khi tổ quốc được hòa bình, tự do, Người đã làm được làm việc trong giấc ngủ yên ổn bình. Cả cuộc sống Người đang hiến đâng không còn sức lực cho sự nghiệp giải phóng dân tộc bản địa, vậy đề nghị lúc này, Người đã “phía bên trong giấc mộng im bình”. Đối cùng với đơn vị thơ xuất xắc cùng với bất cứ ai, Bác nhỏng vừa mới đây năm xuống, ttận hưởng cho bạn một giấc ngủ sâu sau bao ngày vất vả, sớm trưa lo đến cuộc tranh đấu của nhân dân:

“Chình ảnh khuya như vẽ fan không ngủChưa ngủ vị lo nỗi nước nhà”

Một lần tiếp nữa, Viễn Phương đã phải sử dụng tới phương án nói giảm nói rời để gia công tiết kiệm hơn không khí nhức tmùi hương đã ngập cả trong thâm tâm hồn ông. Bác Hồ đang nằm đó, giữa một giấc mộng bình an rộng lúc nào hết, giữa một thứ tia nắng dìu dịu rộng phủ trong không gian. Thứ đọng ánh nắng kia rất có thể là một trong những ngọn bóng ngủ nhẹ nhàng được thắp vào lăng Bác. Nhưng cũng rất có thể nhà thơ sẽ ao ước nói đến vầng trăng thiên nhiên – vầng trăng nhưng mà Bác Hồ yêu dấu độc nhất vô nhị. Có thể thấy, thơ của Người luôn luôn tràn trề hình hình ảnh của trăng. Ví dụ như:

“Tiếng suối trong như giờ hát xaTrăng lồng cổ thú láng lồng hoa”Hay: “ Giữa loại đàm luận việc quânKhuya về mênh mông trăng ngân đầy thuyền”

Có lẽ tại đây, tác giả không chỉ có dễ dàng và đơn giản là ước ao nói tới ngọn gàng đèn vào lăng Bác mà hơn nữa ao ước nói đến vầng trăng thiên nhiên ngoài tê. Bởi sinc thời, Bác Hồ là người yêu trăng hơn lúc nào hết. Giờ trên đây Lúc được bước qua 1 nhân loại khác, im bình rộng, Người ao ước được hòa tâm hồn cùng với vầng trăng của thiên nhiên, luôn luôn luôn biệt lập, xinh xắn, trường tồn thuộc thời gian nlỗi lý tưởng phát minh của Người vậy. Và tiếp theo, sau từng nào sự kìm nén, bên thơ đã buộc phải nhảy báo cáo nút nghẹn ngào:

“Vẫn biết ttránh xanh là mãi mãiMà sao nghe nhói ở vào tim”

Một lời trách rưới cứ đọng new cực khổ có tác dụng sao! Lời trách rưới cđọng ấy là lời trách rưới ttách xanh tê. Bầu ttách thì vẫn vậy, bao năm tháng vẫn xanh một màu vĩnh cửu tồn tại, vậy nhưng vị Cha già của dân tộc bản địa sao đang buộc phải ra đi? Vẫn biết quy cơ chế sinc tử của sản xuất hóa nhưng lại vẫn thấy xót xa, cực khổ hết sức. Dù lý trí luôn tỏ tường ràng quy hiện tượng của vạn vật thiên nhiên là không thay đổi, mà lại đơn vị thơ vẫn “nghe nhói nghỉ ngơi vào tim”. Nỗi nhức xót nghẹn ngào ấy đang trở thành lời trách nát cđọng đối với trời xanh. Và cảm giác “nghe nhói” khiến fan gọi cũng giống như cảm thông sâu sắc được 1 phần làm sao kia cảm hứng nhức xót, quặn thắt tyên gan cơ mà người sáng tác mong mỏi miêu tả. Thđọng cảm xúc ấy dồn nén cho tới đa số giác quan tiền trên cơ thể bé người.

Cuộc gặp mặt gỡ như thế nào rồi cũng cho hồi chia tay và cuộc viếng thăm của Viễn Phương thơm cùng với Hồ Chủ tịch cũng như vậy. Đến Lúc đề nghị nói lời giã biệt, nhà thơ đã cực kì xúc đụng. Sự xúc đụng ấy với nỗi niềm nhức xót kìm nén từ bỏ ban đầu đang nhảy thành một tiếng khóc, giờ đồng hồ nấc nghẹn ngào:

“Mai về miền Nam tmùi hương trào nước mắtMuốn nắn có tác dụng bé chlặng hót quanh lăng BácMuốn làm đóa hoa tỏa ngát hương thơm đâu đâyMuốn làm cho cây tre trung hiếu chốn này”

Ngày mai, nhỏ đề xuất rời xa Cha, xa lánh vị Cha già kính quí nhằm trở về miền Nam xa xôi, biết khi nào bắt đầu tất cả thời gian được thăm lại Người. Chính chính vì như vậy, công ty thơ vẫn nhảy báo cáo nức nngơi nghỉ. Bao nhiêu nỗi nhức xót, nghẹn ngào cứ ráng tuôn theo dòng lệ trào. Chính bây giờ, trong lòng nhà thơ tự dưng hiện hữu một ước nguyện:

“Muốn làm cho con chyên hót xung quanh lăng BácMuốn nắn làm đóa hoa tỏa ngát mùi hương đâu đâyMuốn làm cây tre trung hiếu chốn này”

Điệp tự “muốn” tái diễn tía lần nlỗi xác minh lại ước mong muốn của nhà thơ. Đó là 1 ước ước ao mạnh mẽ, niềm khao khát cháy phỏng của phòng thơ. Ước nguyện sẽ là được ở lại bên cạnh Người – vị lãnh tụ to đùng của dân tộc, chỉ để làm “một bé chyên hót”, “một đóa hoa”, “một cây tre trung hiếu”. Tất cả chỉ phần đa là mọi thứ khôn xiết nhỏ tuổi bé, đều đều, cơ mà lại là mong ước của người sáng tác. Bởi vị chim hót vẫn ru thêm giấc ngủ sâu cho Người, hoa đã lan ngào ngạt mừi hương với một cây tre bé dại mãi trung hiếu cùng với khu vực đây. Nhịp thơ ở đây chậm chạp đi một nhịp đối với những khổ thơ trước. Sự đủng đỉnh ấy như mong mỏi kéo dãn thêm khoảng thời gian rất ngắn chuẩn bị bắt buộc chia xa. Kết lại bài xích thơ, hình hình họa cây tre lại một lần nữa lộ diện nlỗi một vòng lặp tuần trả. Cây tre là biểu tượng của nhỏ fan Việt Nam, biểu tượng cho ý chí cùng sức khỏe của dân tộc bản địa. Tác trả mong sống lại mặt lăng Hồ Chủ Tịch trở thành một cây tre trung thành với Bác, với lý tưởng cơ mà Người đã chỉ lối. Qua đó, công ty thơ càng muốn khẳng định một điều, kia là sự việc tin tưởng, sự trung thành của mọi người dân VN vào Bác, vào lý tưởng với chân lý mà Bác mang đến cho họ.

Cả khổ thơ vẫn bộc lộ niềm mong ước cháy rộp của tác giả, cũng đó là mong ước của mọi người dân VN. Đó là luôn luôn được sinh hoạt cạnh Người, làm việc cạnh vị lãnh tụ muôn ngàn nâng niu của dân tộc bản địa cũng từ bỏ đó, mô tả sự tin cẩn tuyệt đối vào Bác với lý tưởng nhưng Bác vẫn kiến thiết xây dựng.

Bài thơ đang sệt lại nhưng mà lại mang về cho những người hiểu chúng ta thiệt nhiều xúc cảm. Chỉ một cuộc viếng thăm thôi, tuy thế lại chứa đựng trong những số đó bao nhiêu cảm xúc, từng nào tình yêu sâu sắc của một người con Nam Bộ đối với Bác Hồ chiều chuộng của bọn họ. Bài thơ được cấu tứ đọng theo lối tám chữ. Lối thơ này được kết cấu nhỏng một câu chuyện đề cập cùng với mạch vnạp năng lượng đủng đỉnh khiến cho cho tất cả những người gọi cảm nhận được hết toàn bộ gần như tình yêu cơ mà bên thơ mong muốn diễn tả. Cùng với hệ thống phương án tu tự nhưng các tuyệt nhất là nói sút nói rời, “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương thơm vẫn làm sinh sống dậy trong trái tim độc giả sự bi cảm giành riêng cho Bác, với cũng từ bỏ kia hòa thông thường vào niềm nhức xót cũng giống như ước mong mà lại tác giả mong muốn biểu đạt.

“TP HCM - Người ở khắp muôn nơi”

 Đây là lời xác minh của Tố Hữu trước việc hiện hữu của Bác. Bác mặc dù đã đi xa nhưng lại sự hiện hữu của Người thì còn mãi vào mọi cá nhân nhỏ Việt Nam. Người là vị cha già đáng yêu là “hồn của muôn hồn”. Sự ra đi của Người gồm nhức xót, tất cả xót xa, nhưng lại lý tưởng phát minh của Người để lại, ý chí và phđộ ẩm hóa học của Người đang mãi là tấm gương soi tỏ tuyến phố nhưng dân tộc nước ta vẫn đi với với vinh quang quẻ trsinh sống về. Đó cũng là lời mà Viễn Pmùi hương mong ngỏ qua bài xích thơ “Viếng lăng Bác”.

-----------------HẾT BÀI 1-------------------

Cùng với bài Phân tích bài bác thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương, những em rất có thể tìm hiểu thêm một vài bài học khác như: Cảm thừa nhận về bài bác thơ Viếng lăng Bác, Viếng lăng Bác là bài ca ơn nghĩa cảm hễ của Viễn Pmùi hương, Cảm dìm của em trước lòng thương cảm thiết tha của quần chúng miền Nam qua bài xích Viếng lăng Bác, Suy nghĩ về của em về bài xích thơ Viếng lăng Bác của Viễn Pmùi hương.