Đóng Vai Anh Thanh Niên Kể Lại Truyện Lặng Lẽ Sapa Lớp 9

Tất cả Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1 ai đang xem: đóng vai nhân vật anh bạn teen kể lại truyện ngắn "lặng lẽ sapa" ai đang xem: nhập vai nhân đồ gia dụng anh giới trẻ kể lạiBạn vẫn xem: đóng vai anh bạn teen kể lại câu chuyện lặng lẽ sa pa

Bạn đang xem: Đóng vai anh thanh niên kể lại truyện lặng lẽ sapa lớp 9

*

Xem thêm: Đọc Truyện The Hunter - Truyen Tho San Ma Ca Rong

*

Tôi là một người bạn teen sống và làm việc tại đỉnh yên Sơn – khu vực có độ cao hai nghìn sáu trăm mét. Chắc mọi người cũng thắc mắc tôi làm gì ở khu vực cao thế này. Tôi làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu. Một mình ở nơi lặng lẽ âm thầm Sapa này buồn lắm, “thèm bạn quá” đề nghị tôi tìm cách để gặp gỡ mọi người mỗi khi đi qua đây. Và một lần trong số đó tôi đã quen thuộc được bác tài xế, ông họa sĩ, cô kĩ sư để lại tuyệt hảo sâu sắc nhất trong tôi.Lặng lẽ Sapa – Ản bản thân trong sương lúc tôi mới lên công tác không quen phải rất muốn gặp gỡ mọi người. Tôi bền lăn khúc gỗ ra giữa đường xem có xe pháo nào trải qua không.Ngay sau đó, một chiếc xe cộ đi lên, thấy khúc gỗ chắn ngang đường liềndừng lại gọi mọi người xuống đẩy bỏ đi. Tôi lao ra bảo mọi người cùng đẩy bỏ. Đẩy xong xuôi một bác tài xế ra hỏi:” Ai đã đẩy khúc gỗ ra giữa đường đấy”. Tôi ngại quá, đỏ mặt, tôi bảo với họ rằng tôi mới lên công tác không quen bắt buộc nghĩ ra cách này để gặp gỡ mọi người. Thế là tôi đã quen thuộc với bác tài xế và bác hứa với tôi rằng mỗi tháng có chuyến xe qua sẽ dừng lại mang đến tôi nói chuyện, làm cho quen với đa số người. Lúc đó, tôi rất sung sướng và chỉ ước ao một tháng trôi qua thật nhanh.Trong gần như ngày công tác, ngán quá tôi ngay tức khắc tự kiếm tìm thú vui đến mình. Không chỉ dọn dẹp và sắp xếp nhà cửa ngăn nắp, tôi trồng hoa, trồng cây dung dịch quý, hiểu sách…Và chính những đồ vật này tôi vẫn gây cảm tình với ông họa sỹ già cùng cô kĩ sư.Lần đó, bác bỏ tài xế đã giới thiệu cho tôi hai tín đồ đó, bọn họ có tía mươi phút tôi bèn dẫn họ lên thăm nhà. Tôi hái thật những hoa để tặng ngay cô kĩ sư, cô ấy khôn xiết thích. Rồi tôi ra mắt qua các bước của mình đến cô kĩ sư và ông họa sỹ nghe. Tôi chuyển họ vào trong nhà. Ông họa sĩ không thể tinh được khi ở chiếc nơi “lặng lẽ Sapa” này tưởng tôi ở một mình thì phần nhiều thứ chắc ngổn ngang lắm. Ấy vậy cơ mà ông lại thấy căn phòng của tôi quá ngăn nắp. Cô kĩ sư ra tủ sách chọn lấy một quyển với ngồi đọc. Tôi cùng ông họa sỹ trò chuyện cùng với nhau. Ông hỏi:– Quê anh ở đâu thế?– Quê con cháu ở lào cai này thôi…-Tôi trả lờiDường như, càng nói chuyện thì ông họa sỹ càng phù hợp tôi. Cuối cùng, ông ra quyết định sẽ vẽ chân dung tôi. Tôi ngượng lắm, liền từ chối mãnh liệt. Tôi cảm giác tôi không xứng danh để được vẽ, còn có tương đối nhiều người xuất sắc hơn tôi. Ông kĩ sư vườn cửa rau, bạn hữu nghiên cứu công nghệ trên mảnh đất nền này, họ cũng chính là những nhân tài và rất xứng đáng để được phác thảo chân dung. Nhưng mà ông đã ban đầu phác thảo khuân mặt của tôi, bằng vài nét, họa sĩ đã gần như là ghi hoàn thành gương khía cạnh của tôi.Tôi nhìn đồng hồ đeo tay và kêu lên:– Trời ơi, chỉ còn năm phút…!Tôi giật mình nói to, giọng cười nhưng đầy nhớ tiếc rẻ. Tôi chạy ra công ty phía sau, rồi trờ vào liền, tay cầm một chiếc làn.Nhà họa sỹ tặc lưỡi đứng dậy. Cô bé cũng đứng lên, đặt lại chiếc ghế, thong thả đi mang đến chỗ chưng già– Ô! Cô còn quên dòng mùi soa phía trên này!Tôi kêu lên. Để thiếu nữ khỏi trở lại bàn, anh lấy loại khăn tay còn vo tròn cặp thân cuốn sách tới trả đến cô gái. Cô kĩ sư khía cạnh đỏ ửng, thừa nhận lại loại khăn và quay vội vàng đi.Chúng tôi tạm biệt nhau, ông họa sỹ già hứa sẽ lên thăm tôi một lượt nữa.Đến lượt cô kĩ sư. Cô chìa tay ra cho anh nắm, cẩn trọng, rõ ràng, như bạn ta cho nhau cái gì chứ chưa hẳn là cái bắt tay. Cô chú ý thẳng vào mắt tôi– xin chào anh.Tôi đưa cho cô kĩ sư cuốn sách và chiếc khăn mùi soa. Tôi vắt tay cô ấy, cả hai bọn chúng tôi trong khi đã cảm thấy được cảm xúc của nhau.Tôi ấn dòng làn vào tay bác họa sỹ già cùng nói vội vàng vã:– điều này để ăn uống trưa mang đến bác, mang đến cô và bác lái xe.Tôi từ biệt họ, tôi nghĩ về rằng khi nào mới có thể gặp lại hai người này. Đặc biệt là cô gái. Với tôi cảm thấy bên cạnh đó chính tôi và cô bé ấy những thấy có tình cảm với nhau. Cùng tại nơi lặng lẽ Sapa này một tình yêu mới nở giữa tôi cùng cô kĩ sư.Tôi biết rằng câu chuyện giữa chúng tôi thật ngắn ngủi mà lại để lại trong những mỗi chúng tôi: ông họa sĩ, tôi cùng cô ấy…những cảm giác không thể nào quên. Vị trí mà tình tín đồ như cao tay hơn cả đất trời, vị trí ấy tình cảm cũng đối kháng hoa kết trái và chỗ ấy shop chúng tôi gọi là nơi lặng lẽ Sapa.

*

Hãy nhập vai cô kỹ sư vào truyện âm thầm lặng lẽ sa pa đề cập lại cuộc chạm chán gỡ với anh tuổi teen và ông họa sĩ