EM BUỒN LẮM ANH CÓ BIẾT KHÔNG

Từ ni tôi đã cố gắng sinh sống thiệt vui, thật niềm hạnh phúc cùng với phần đa gì mình đang có, cùng tôi cũng sẽ nỗ lực nhiều hơn nữa nữa để sở hữu được phần lớn điều đó.

Bạn đang xem: Em buồn lắm anh có biết không


Ngày 22 tháng 05 năm...

 

Mặn đắng...Chua chát...Nước mắt rơi nhạt nhòa...

 

Tại sao chứ? Tại sao? Ưhm, mình chỉ là một nhỏ ngốc trong mắt mọi người thôi sao? Một con rối làm trò cười đến người khác.Tại sao lại có thể đối xử với mình như vậy chứ? Yêu đâu phải là một cái tội, vậy tại sao lại có tình yêu của mình ra để đùa giỡn?

 

Mình yêu anh chân thành, tha thiết dù biết rằng đó chỉ là tình cảm đơn phương. Mình chấp nhận tất cả. Ngờ đâu...Đau quá! Ngột ngạt quá đi mất!

 

Chạy trốn.Lần đầu tiên trong đời mình phải chạy trốn bản thân. Mình không đủ can đảm để đối đầu với sự thật. Giờ đây, một mình ngồi nơi này, mình mới thật sự hiểu rõ thế nào nỗi cô đơn.

 

Khóc ư? Ừ, mình sẽ khóc thật nhiều để rửa trôi tất cả, tình yêu lẫn bóng hình anh vào trái tim mình. Mình có yếu đuối quá không? Nhớ có lần nghe anh nói: "Nhìn em mạnh mẽ vậy mà bên trong lại rất yếu đuối". Ưhm, là mình đấy sao?

 

Mình ghét anh, ghét thật nhiều. Ghét tất cả những gì mà mình đã từng yêu. Biết đến bao giờ thì nỗi đau này có thể nguôi ngoai vệ đây?


*

Ngày 22 tháng 05 năm...

 

Em đau lắm anh biết không?

 

Vậy là đã một năm rồi, kể từ ngày mình biết được tất cả sự thật về tình cảm của mình và Anh. Một năm qua, mình đã phải sống trong rất nhiều nỗi đau, nước mắt và những suy tư dằn vặt của một cuộc tình đơn phương.

 

Cứ sau mỗi giọt nước mắt, lại là những dòng suy nghĩ chín chắn hơn, và sau đấy thì mình lại càng có thể khẳng định được rõ hơn tình cảm trong lòng, và mình cũng biết được mình nên làm gì, xử sự ra sao là khôn khéo nhất.

Xem thêm: Đọc Truyện Cưới Chui Tổng Giám Đốc Xin Bình Tĩnh Chương Mới Nhất

 

Hôm nay, 22.05, là ngày kỉ niệm của mình, ngày tròn một năm... Mình đã có thời gian một năm qua để suy nghĩ, để tự xét lại bản thân, và giờ thì mình đã quyết định, mình sẽ chọn cho mình một hướng đi từ ngày này trở về sau...

 

khi mình viết những dòng chữ này, là Lúc mình thấy trong lòng thanh thản nhất, là Lúc mình đang ngồi một mình trên đỉnh núi cao, nơi cao nhất mà mình có thể đến.

 

Mình đã lấy lại rồi hòn đá năm xưa mà mình đã bỏ nó lại cô đơn trên nơi đây. Thấy sao mà mình nhẫn tâm quá! Riêng bản thân cô đơn tự khổ là đủ rồi, vậy mà mình lại còn nhẫn tâm để mang lại hòn đá cô đơn giống mình nữa.

 

Nhưng đá ơi! Từ bây giờ, nhì đứa mình sẽ không phải buồn nữa đâu, tao sẽ có mày về lại với tao, mày sẽ mãi bên tao như trước kia nha.

 

Còn 8 ngày nữa thôi, 8 ngày nữa là mình sẽ trở thành thiếu nữ thực sự, 8 ngày nữa mình sẽ tròn 18 tuổi, tuổi trưởng thành. Và mình biết, suy nghĩ và hành động của mình cũng sẽ phải trưởng thành hơn rất nhiều.

 

Mình quyết định và xin trân trọng tuyên bó với bản thân, với tuổi 18 sắp đến, với trời cao, mây trắng, với núi rừng xanh thẳm, với muôn ngàn sinh linc bé nhỏ nơi đây: Tôi từ ni sẽ không bao giờ đau khổ vì tình yêu của mình dành mang đến anh nữa.

 

Từ ni tôi sẽ cố gắng sống thật vui, thật hạnh phúc với những gì mình đang có, và tôi cũng sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để có được những điều ấy. Tôi sẽ cười thật nhiều, mơ ước thật nhiều và cho đi thật nhiều. Nhưng, có một điều duy nhất, tôi xin tất cả, đừng ai bắt tôi phải quên đi anh, tôi... không thể làm được điều đó. Cứ để cho mọi việc lẫn tình cảm trôi theo thời gian...

 

Ngày 22 tháng 05 năm ...

 

Thật đáng cười, năm nào vào ngày này mình bảo tự nhủ là sẽ quên anh, vậy mà ...Phải thú nhận là quá khó để có thể quên đi một người mình từng yêu.Nhưng đến giờ phút này đây thì tình cảm của mình dành mang lại anh hết thật rồi.

 

Chẳng còn yêu thương. Chẳng còn nhung nhớ. Chẳng còn oán hận. Chẳng còn đau nhói. Với mình, anh giờ đây chỉ là quá khứ buồn. Mà đã là quá khứ thì ... đâu có gì đáng để nuối tiếc, đúng không?

 

T. giờ đây không còn như ngày xưa nữa, không còn tha thiết với tình yêu quá khứ, không còn cố gắng sống với ký ức buồn. T. giờ đây đang sống rất tốt với hiện tại. Không lo âu muộn phiền, không phải nhói lòng vì yêu.

 

Chỉ đáng tiếc một điều là... T. đã mất cảm giác với tình yêu rồi. Sợ yêu, đúng hơn là vậy. Sợ rằng bản thân không đủ mạnh mẽ để đối đầu với đắng cay thêm lần nữa. Nhưng...T. thích như thế này hơn. Tự vì tự tại bay lượn giữa bầu trời hạnh phúc.