HẠNH PHÚC TẮC ĐƯỜNG NÊN ĐẾN MUỘN


Bạn đang xem: Hạnh phúc tắc đường nên đến muộn

*

*

Màn đêm không thủng


*

Blog Radio 344: Mưa cùng em


*

M4S 13: gia đình nhỏ, hạnh phúc to


*

CXAN 210: Còn thương rau củ đắng mọc sau hè


Xem thêm: Cách May Tã Cho Trẻ Sơ Sinh, Để Mẹ Bỉm Sữa Vừa Thư Giãn Vừa Trổ Tài

Thì thầm bên bàn phím- Em ngoảnh lại vẫn thấy anh mỉm cười mong chờ và chắc rằng hạnh phúc của em là anh - thứ mà em cứ search kiếm bấy lâu nay nhằm giờ này em mới tìm thấy. Bây giờ em không cần thiết phải tìm tìm nữa, không đề nghị giơ tay ra rồi nhanh nhẹn rụt tay lại cơ mà bàn tay em đã va tới gần như yêu thương vốn dĩ thuộc về em thọ lắm rồi.
Em trường đoản cú tin đến cả kiêu ngạo, em cứ nghĩ về mọi tín đồ xung quanh em không có bất kì ai xứng đáng đề xuất em vứt qua toàn bộ để mơ về mọi chàng bạch mã tuấn tú cưỡi chiến mã trắng như vào truyện cổ tích xuất xắc những anh chàng điển trai chỉ có trong phim Hàn Quốc. Em sai.Em bỏ bên cạnh tai đông đảo lời tỏ tình hầu hết yêu thương thật tình để xuyên ngày mơ về đầy đủ thứ xa xôi huyền hoặc chỉ có em bắt đầu nghĩ ra. Em mà, sang chảnh và kiêu sa lắm, chỉ coi các anh chàng kia như thiết bị gì đó nhỏ bé dưới chân mình của cả anh. Em ngốc.Em muốn sờ tay vào thương yêu nhưng làm thế nào em đụng được cho tới chúng, em luôn bảo với anh “hạnh phúc tắc đường nên tới muộn” nhưng bao gồm em lại là fan làm tắc đường hạnh phúc không thể tới. Em luôn luôn chơi trò chim cút bắt với hạnh phúc của bao gồm em và em chẳng bao giờ nhìn thấy hạnh phúc là anh ngay ẩn dưới em.Còn anh vẫn gắng vẫn âm thầm chịu, vẫn luôn nhắc nhở, thân thiện em cùng em cứ suy nghĩ anh chỉ coi em là một trong đứa em gái ko ơn ko kém. Anh lúc nào thì cũng là chỗ dựa vững chắc, là tín đồ luôn mang đến cho em niềm vui, nhưng chắc hẳn rằng vì anh vượt gần đề xuất em không thể nhận thấy được.Anh là thế, thương yêu chỉ cho đi cơ mà chẳng rất cần phải nhận lại, anh là người luôn cho đi và người luôn nhận chỉ rất có thể là em. Tất cả lần em hỏi anh “Sao anh ko yêu một ai đi đến đỡ nên lúc nào thì cũng nghe em ca thán“, anh chỉ mỉm cười trừ vấn đáp em “chắc hạnh phúc của anh tắc đường bắt buộc vẫn không đến được”. Em cười nhưng thú vui đó hình như không vui, em cũng không hiểu nhiều tại sao nữa.Em là thế, cứ chờ đón một con trai hoàng tử xứng đáng với em nhưng dĩ nhiên em “ảo tưởng sức khỏe quá” chứ trên đời này làm cái gi có ai tuyệt vời và hoàn hảo nhất đâu cơ chứ. Em cứ sang chảnh mộng mơ để tất cả vụt mất qua kẽ tay. Niềm hạnh phúc của em ngay chủ yếu sau sống lưng em, chỉ nên nó thừa thân thuộc nên em không nhìn thấy. Em thấy nuối tiếc nuối khoảng thời gian cô đơn của em cùng nếu như em ngoảnh lại vùng phía đằng sau sớm hơn một chút ít thì đâu mang đến nỗi đơn độc tận bây giờ.Trải qua tất cả, em tỉnh mộng, không còn kiêu ngạo, hết lựa chọn lựa, hết chờ chờ, em ngoảnh lại phía sau chỉ có anh mà thôi. Em ngoảnh lại vẫn thấy anh mỉm cười mong chờ và chắc hẳn rằng hạnh phúc của em là anh - thứ mà lại em cứ tra cứu kiếm lâu nay nay nhằm giờ này em mới tìm thấy. Giờ đây em không nhất thiết phải tìm kiếm nữa, không nên giơ tay ra rồi lập cập rụt tay lại nhưng bàn tay em đã va tới phần đông yêu mến vốn dĩ ở trong về em thọ lắm rồi.Thì thầm được nhờ cất hộ từ bạn Salem Nguyễn
Mời các bạn lắng nghe thủ thỉ Em bất chợt nhận ra

Thì thì thầm số 371 được diễn tả qua giọng phát âm Bumbum với Nhóm chế tạo Dalink Studio(...)


Để những câu chuyện và vai trung phong sự, phản nghịch hồi của doanh nghiệp đến với các thính mang của Blog Radiocũng như các thể loại đặc nhan sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn nhớ là duy nhất add emailblogviet
Click để tham gia và cập nhật những thông tinmớinhất, cùngchiasẻcảm xúc bất kỳ lúc nàobạn ước ao với những người dân cùng yêuthíchBlog Việt nhé!