Lời bài hát rong chơi cuối trời quên lãng

Những tình nhân thích dòng nhạc vàng, có lẽ không ai nhưng không biết bài bác hát Chuyện Tình Của bạn Trinh nàng Tên Thi rất lừng danh của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ, nói đến một chuyện tình bi ai của một cô gái với xong rất bi thương:

…Tương tư tình nhân khôn lườngĐau yêu mến u tình vô cùngNàng ᴄҺết trong rừng…

Chuyện tình đó được nhạc sĩ dựa vào câu chuyện tất cả thật cơ mà ông được triệu chứng kiến. Thi là 1 vũ đàn bà còn khôn xiết trẻ, đang tuổi trăng tròn, được nhiều người theo đuổi, nhưng cô gái lại trót yêu một tín đồ nghệ sĩ đã gồm gia đình.

Bạn đang xem: Lời bài hát rong chơi cuối trời quên lãng

Từ ái tình của Thi, nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ vẫn viết không chỉ 1 mà cho 3 ca khúc, bên cạnh bài Chuyện Tình Của tín đồ Trinh con gái Tên Thi thì còn tồn tại bài Rong đùa Cuối Trời Quên Lãng, với 1 bài ít lừng danh hơn là Mối Tình Bất Diệt.

Trong những bài bác hát này, nhạc sĩ đã cho biết là Thi sẽ quyết ra đi nhằm quên đi cuộc tình ngang trái, rồi cho một sáng ngày đông kia bạn nữ đã nằm yên vĩnh viễn ở trên nệm lá vàng nơi rừng sâu không có ai biết đến.


Dù mẩu truyện ngoài đời ko được thi vị như vậy, tuy nhiên hoàn cảnh bi tráng đó là gồm thật, và trong đầu đề bài bác hát, nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ đã và đang kể lại như sau:


Xem bài bác khác


Chuyện tình trong ca khúc “Tôi Ơi Đừng tuyệt Vọng” (nhạc sĩ Trịnh Công Sơn) – Nỗi lòng của kẻ tuyệt vọng


Nhạc sĩ Hoàng Dương và yếu tố hoàn cảnh sáng tác phía Về hà thành – “Hà Nội ơi, những ngày vui đang ra đi…”


“Người đàn bà lạ lùng đó tên Thi. Thi trẻ trung như nhiều thiếu phụ thời nay. Thi yêu thương sớm. Tình Thi ngang trái. Tín đồ đời thị phi. Thi bi ai và bỏ đi. Thi lên rừng. Chắc rằng để khóc 1 mình dưới nơi bắt đầu cây già vô tri. Rồi cuối cùng Thi chếƭ, một sáng sủa mùa đông, bên trên nệm lá vàng…

Tôi biết thiếu nữ đó. Tôi kinh ngạc về lòng tầm thường thủy của nàng. Chuyện tình đẹp, như một phép kỳ lạ đã hấp dẫn tôi. Tôi mượn âm thanh để nhắc lại, để bạt mạng hóa tình cảm của người…”

Ngoài bài hát Chuyện Tình tín đồ Trinh phái nữ Tên Thi, thì Rong chơi Cuối Trời Quên Lãng cũng là một trong những bài hát nổi tiếng của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ viết về chuyện tình này:


Click để nghe Khánh Ly hát Rong nghịch Cuối Trời Quên Lãng

Ta đi lang thang theo ngày tháng, theo đời hoangmang bi lụy đi bốn phương trời.Ta đi rong chơi như thể gió, như là mâyđi search quên cơn mê này.

Ta đi lang thang trên đồi vắng, qua rừng sâucho trung tâm hồn hết âu sầuKhông còn nhớ, không còn thươngbóng bạn xưa quên thề cũKhông còn nhớ, không còn thươngmối tình xưa quá bẽ bàng.


Một mình một bóng, đời mình, một mình một bóngchênh vênh lạc loài, Bóng ai còn điRồi ngày nào đó, một ngày, rồi ngày làm sao đó,không ai kêu ta, bao gồm ai gặp gỡ ta.

Xem thêm: Soạn Bài Đấu Tranh Cho Một Thế Giới Hòa Bình Ngữ Văn 9, Đấu Tranh Cho Một Thế Giới Hòa Bình

Ta đi bơ vơ mặt ghềnh đá, bên trên sườn nonchân chiến mã hoang bước mơ hồ.Ta đi rong chơi bên bờ suối, theo bè bạn naiđi tìm kiếm quên cơn mê này.

Ta đi long dong quên ngày tháng, quên è cổ gianquên người tình đã quên mìnhXin một sáng trong mùa đông, bên trên nệm êm lá vàng úa,không còn nhớ, không thể thươngta nằm yên ᴄҺết bên đường

*
*
*

Nếu như bài xích hát Chuyện Tình bạn Trinh thanh nữ Tên Thi là lời của một bạn kể chuyện, thì bài bác hát Rong đùa Cuối Trời Quên Lãng là lời tâm sự của chính cô gái tội nghiệp – Đó là nhân vật dụng “Ta” trong bài xích hát, nói về hành trình lang thang quên tháng ngày của cô bé sau khi nhận thấy mình đã trót trao nhầm vừa đủ trái tim yêu vào trong 1 cuộc tình ko lối thoát.


Với nàng, tình thương là vớ cả, thậm chí còn vĩ đại hơn cả mạng sống, nên những lúc tình yêu bẽ bàng, phụ nữ bỏ lại tất cả, bước đi những bước điên cuồng qua đèo vắng, rừng sâu, qua bao ghềnh đá cùng sườn non, bước đi hoang một mình một bóng, vào vô định với không đích đến, chỉ để quên đi hết phần đa tháng thuộc ngày, quên cả trằn gian, và đặc biệt quan trọng nhất: quên nhân tình đã quên mình.

Trong hành trình dài đó, đã bao gồm lúc người con gái ấy có vẻ rất phong lưu, khi phụ nữ ví mình như thể mây, là gió, vẫn rong nghịch cùng bầy đàn nai bên trên bờ suối, là số đông câu hát vẽ bắt buộc một bức tranh đẹp nhất trần đời. Nhưng đầy đủ phút giây ngắn ngủi đó không thể khỏa phủ được nỗi sầu vượt mông mênh, và sau cùng thì vẫn luôn là những bước đi lang thang vô cùng bi thảm thảm, chông chênh và lạc loài, để rồi lúc hơi đã tàn, sức vẫn cạn, nàng buông bỏ toàn bộ trong khoảnh khắc bổ mình lên nệm êm lá tiến thưởng úa, khép đôi mắt đi vào một trong những giấc của thiên thu, về chỗ cuối trời quên lãng…

Dù là 1 trong những bài hát được không ít người nghe biết và yêu thương thích, tuy vậy Rong đùa Cuối Trời Quên Lãng gồm rất ít tín đồ hát, chắc rằng là do Khánh Ly đang quá thành công với ca khúc này…

Bài hát cho dù buồn, dứt cũng cực kỳ buồn, nhưng hình hình ảnh một người bước tiến lang thang vô định trong bài hát đã cuốn hút trí tưởng tượng của người yêu nhạc. Các người rất có thể cũng tìm tìm ra phần nào của mình trong bài xích hát, đó là vào trong 1 ngày chán ngán và trung khu trạng mệt mỏi mỏi, muốn buông bỏ toàn bộ để bước đi, dù chưa biết là trở về đâu…

Nhiều năm về trước, khi tôi khôn xiết thích hình hình ảnh đó trong bài bác hát vào trong 1 ngày “tuột mood”, bắt buộc để câu blast (status) bên trên yahoo 360 là “rong đùa cuối trời quên lãng…”

Sau đó, bao gồm một người chúng ta tên Oanh vẫn “inbox” để vai trung phong sự rằng chúng ta cũng đang xuất hiện tâm trạng đó, thậm chí là bạn sẽ vừa bắt đầu trải qua những bước tiến lang thang như vậy, đi trong mơ hồ nước như bước của ngựa hoang. Tuy nhiên, không như cô Thi đi kiếm nơi quên lãng cùng nằm xuống, thì Oanh đi lang thang để search sự sống! bất kể nơi nào bao gồm tin về một thầy lang làm sao đó hoàn toàn có thể chữa được tình trạng bệnh “máu trắng” của bạn, thì mặc dù băng rừng xa xôi bí quyết mấy cũng đến, để tìm chút hi vọng mong manh cho ăn bệnh nan y của mình.

Oanh nói:

Bài hát ấy (Rong đùa Cuối Trời Quên Lãng), tôi đã thích khi còn là con nhỏ xíu lớp 7. Chẳng thể ngờ có những khi ngồi hát cho các dự cảm và mong chờ trong đời…

Bây giờ lưu giữ lại số đông dòng tin nhắn đó, tôi thốt nhiên rùng mình vì bao gồm người, những bài bác hát sở hữu được niềm dự cảm về tương lai đúng đắn đến như vậy.

Chưa đầy một năm sau khoản thời gian gửi tin nhắn này, Oanh vẫn ra đi. Bạn đã nói rằng mong mỏi về nằm lại trên mảnh đất quê hương, để ngày ngày được nghe phần nhiều âm vang rất gần gũi đã nối sát với một thời ấu thơ ngắn ngủi, một cuộc sống ngắn ngủi của mình.

“Cám ơn bạn là tín đồ thứ nhị nghe cùng tôi. Cuộc sống đời thường của tôi như cọng cỏ dại. Mỏng manh manh và dễ rũ vàng. Nhưng chỉ cần phải có 1 giọt nắng giọt sương vô tình tưới lên, tôi đã hồi sinh. Đó là vấn đề tôi tự hào về mình! vô cùng vui bởi quen BẠN!”