Những Nghịch Lý Và Triết Lý Trong Truyện Ngắn Bến Quê

Đề bài: trình bày suy nghĩ của em về triết lý sống vào truyện ngắn “Bến quê” của Nguyễn Minh Châu.

Bạn đang xem: Những nghịch lý và triết lý trong truyện ngắn bến quê

Bài làm

Suy nghĩ về triết lí sống vào truyện ngắn Bến quê – bài xích số 1


Nhà văn Nguyễn Minh Châu (1930 – 1989), là công ty văn tất cả ngòi bút mang tính biểu tượng sâu sắc. Mỗi tác phẩm của ông đều hướng đến một triết lý, một ý nghĩa nhân sinh. Ông bao gồm tầm ảnh hưởng rất lớn đến văn học Việt nam giới trong giai đoạn chiến tranh Việt Nam và thời kỳ đầu đổi mới. Ông có rất nhiều tác phẩm nổi tiếng, có lại suy nghĩ, sự ám ảnh cho người đọc. Với “Bến quê“ là một tác phẩm như vậy. Truyện muốn gửi gắm đến tất cả họ triết lý sống “con người ta trên đường đời thật nặng nề tránh khỏi những vòng vèo hay chùng chình”.

Nhân vật Nhĩ, nhân vật chủ yếu của Bến quê đã nhận ra triết lý này, lúc anh đứng ở bên kia cái dốc của cuộc đời. Tất cả lẽ đây là triết lý mà bao gồm tác giả đã đúc rút nên, mang tính chất trải nghiệm, tổng kết mang đến đời người.

Câu truyện được kể lại theo ánh nhìn và trung tâm trạng của nhân vật Nhĩ, vào một trả cảnh hết sức đặc biệt. Nhĩ làm cho công việc được đi khắp nơi, “suốt đời Nhĩ từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất”. Thế nhưng đến khi cuối đời, anh lại bị buộc chặt vào giường bệnh cùng bị hành hạ hàng năm trời với một căn bệnh quái ác. Và thật trớ trêu, mặc dù được đi khắp nơi nhưng Nhĩ lại chưa từng được đặt chân sang bến bãi bồi vị trí kia sông Hồng, nơi gần gũi và quen thuộc nhất với anh. Đọc đến đây, gồm thể thấy rõ ràng một nghịch lý cuộc sống đáng suy nghĩ. Một người được đi đây đó khắp nơi cả cuộc đời, thế nhưng ngay chiếc nơi gần gũi nhất, nơi anh hiện ra và lớn lên thì lại chưa gồm cơ hội được đặt chân tới dù chỉ một lần. Sự trớ trêu, nghịch lý này đã tạo yêu cầu sự ân hận và nỗi day dứt sâu sắc trong lòng anh.


*

Bệnh nặng đã khiến anh ko thể làm cho gì, việc đi lại cũng trở cần khó khăn, tức thì việc nhích người đến bên cửa sổ, Nhĩ cũng phải nhờ đến sự giúp đỡ của đám trẻ con hàng xóm. Rồi vào buổi sáng hôm ấy, lúc Nhĩ vạc hiện ra vẻ đẹp lạ lùng của bãi bồi vị trí kia sông ngay lập tức trước cửa sổ công ty anh, cũng là thời điểm anh biết rằng, anh sẽ ko bao giờ gồm thể đặt chân lên mảnh đất ấy, mặc dù nó ở ngay trước mắt. Đây tiếp tục lại là một nghịch lý đáng suy ngẫm với người đọc. Với cũng chủ yếu lúc ấy, Nhĩ nhận ra bản thân đã vô vai trung phong với người vợ tần tảo, nhiều đức hi sinh cùng tình yêu dành cho anh. Anh xót xa quan sát lại quá khứ và cảm thấy thật sự biết ơn vợ của mình. Gồm thể thấy, có những điều rất bình thường trong cuộc sống, nhưng thường bị người ta bỏ qua, quên béng để kiếm tìm đến những ham muốn xa vời hơn. Gồm lẽ chỉ khi đã từng trải, bé người ta mới nhận định giá trị của những điều đó.

Với Nhĩ, giờ đây lúc nằm bên trên giường bệnh, anh mới nhận ra: “họa chăng chỉ bao gồm anh đã từng trải, đã từng in gót chân khắp mọi chân trời xa lạ mới chú ý thấy hết sự giàu có lẫn mọi vẻ đẹp của một cái bến bãi bồi sông Hồng tức thì bờ mặt kia”. Anh ước mong được đặt chân đến đó, nhưng biết mình không thể có tác dụng được. Nhĩ quyết định nhờ đứa nam nhi duy nhất sang mặt đó, thực hiện ráng ước vọng của mình, là được ngắm nhìn bến bãi bồi phù sa color mỡ, tươi đẹp. Thế nhưng lại là một nghịch lý đối với Nhĩ, lúc đứa nam nhi không hiểu được điều nhưng Nhĩ ao ước muốn. Cậu bé nhỏ đã bị cám dỗ bởi những người chơi cờ, mải mê vào đó mà có thể sắp phải lỡ mất chuyến đò ngang duy nhất vào ngày. Chính từ bây giờ đây, Nhĩ đã đau đớn nhận ra rằng: “con người ta trên đường đời cạnh tranh tránh khỏi những điều vòng vèo giỏi chùng chình.” Sự vòng vèo hay chùng chình ở đây đó là những cám dỗ, những thứ mê hoặc mà lại nếu nhỏ người không tồn tại đủ mạnh mẽ, không đủ tỉnh táo bị cắn thì sẽ dễ dàng bị cuốn vào những thứ cám dỗ đó.

Nhĩ bất lực nhìn đàn ông qua cửa sổ. Anh cố sử dụng chút sức lực cuối cùng, đưa tay vẫy vẫy để bảo đứa bé hãy đi đi, đừng bị những thứ tầm thường đó cám dỗ. Thế nhưng bao gồm lẽ cố gắng đến mấy thì cũng đã muộn, Nhĩ không còn nhiều thời gian nữa.

Qua Bến Quê, bọn họ đã được Nguyễn Minh Châu gieo vào lòng nhiều băn khoăn cùng sự suy nghĩ sâu sắc. Với triết lý “con người ta trên đường đời nặng nề tránh khỏi những vòng vèo hay chùng chình”, bọn họ sẽ bao gồm thêm những nỗi trăn trở khi bước bên trên đường đời. Rằng mỗi khi sắp làm một việc gì, chúng ta cố gắng bao gồm đủ bản lĩnh, đủ tỉnh táo khuyết để vược qua những cám dỗ, những ngọt ngào. Những vòng vèo, dùng dằng đó tất cả thể sẽ rèn luyện bọn họ trưởng thành hơn, nhưng cũng gồm thể làm cho cho chúng ta bỏ lỡ mất những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Suy nghĩ về triết lí sống trong truyện ngắn Bến quê – bài xích số 2

Nguyễn Minh Châu được xem là một tác giả bao gồm cách viết rất độc đáo, bởi vào mỗi tác phẩm của ông đều gửi gắm một triết lý sống sâu sắc.

Tác phẩm “Bến quê” là câu chuyện ám ảnh với người đọc về triết lý sống của con người “Con người ta sống bên trên đời thật cực nhọc tránh khỏi những vòng vèo tuyệt chùng chình”. Triết lý sống này được nhân vật Nhĩ trong truyện ngắn Bến quê rút ra trong những ngày anh ta ốm liệt giường đang ở mẫu dốc bên đó của cuộc đời. Nó cũng chính là triết lý sống cơ mà Nguyễn Minh Châu muốn gửi gắm tới tất cả người đọc sau những gì ông đã đúc kết được trong cuộc sống.

Câu nói này thể hiện sự tinh tế, từng trải của nhà văn Nguyễn Minh Châu với cuộc đời, thể hiện sự thấu hiểu vạn vật nhân sinh bao bọc mình. Thể hiện sự nuối tiếc xót xa hối hận bởi những thứ chưa có tác dụng được, những điều đã bỏ lỡ.

Truyện ngắn “Bến quê” kể lại nhân vật Nhĩ, một nhỏ người lúc còn trẻ bao gồm thú vui đi đây, đi đó, tìm hiểu cuộc sống để đúc rút những điều chiêm nghiệm của mình. Trong tác phẩm của mình Nguyễn Minh Châu đã đặt ra những nghịch lý sống, tất cả thể coi đó là tình huống nghịch cảnh tạo yêu cầu triết lý sống sâu sắc nhất mang lại tác phẩm.

*

Nhân vật Nhĩ là người cơ mà suốt cuộc đời đã từng đi không sót một xó xỉnh nào, nhưng tới cuối đời khi nằm liệt trên giường vị căn bệnh quỷ quái ác, thì anh ta mới vạc hiện ra bản thân chưa từng đặt chân lên bãi bồi bên đó sông Hồng của làng mạc mình, nơi gần gũi thân thiết nhất. Đây đó là nghịch lý đầu tiên nhưng tác giả Nguyễn Minh Châu đã đặt ra mang đến tác phẩm cho nhân vật của mình. Cả cuộc đời một nhỏ người đi khắp nơi, bôn ba hết nơi này đến nơi khác nhưng nơi gắn bó gần gũi nhất lại chưa từng đặt chân tới lần nào. Sự trêu đùa của số phận tạo yêu cầu sự ân hận trong tâm nhân vật Nhĩ mang đến tới tận ngày cuối đời của mình.

Xem thêm: Đại Lý Thẻ Cào Điện Thoại Chiết Khấu Cao Tại Hà Nội, Đại Lý Thẻ Cào Điện Thoại Chiết Khấu Cao

Nhĩ rất muốn sang kho bãi bồi vị trí kia sông để tận mắt ngắm nhìn bến bãi bồi xinh đẹp xanh tươi đó, nhưng anh bị liệt, tức thì cả tới gần cửa sổ đứng bằng nhì chân anh còn không làm được huống chi sang bên đó phải đi qua một con đò, qua sông. Ko tự bản thân đi được Nhĩ nhờ con trai của mình, một cậu bé nhỏ tinh nghịch say đắm chơi mới hơn chục tuổi đầu sang mặt đó ngắm nhìn cảnh vật thật đưa ra tiết rồi về kể lại đến Nhĩ nghe.

Cậu bé nghe theo lời ba mình, nhưng bên trên đường đi có rất nhiều trò chơi hấp dẫn khiến cậu nhỏ nhắn ham chơi, sa đà quá mà lại quên mất lời cha dặn, đến khi giật mình nhớ đến thì đã lỡ chuyến đò sang trọng sông. Cậu bé xíu về công ty kể lại cho cha nghe mọi chuyện diễn ra. Từ bây giờ Nhĩ mới đau đớn kêu lên đau xót “Con người ta sống trên đời thật cực nhọc tránh khỏi những vòng vèo tuyệt chùng chình”.

Nghịch lý thứ hai cơ mà nhân vật Nhĩ gặp phải đó chính là người vợ nồng hậu của mình. Những ngày còn khỏe mạnh, trai trẻ đi đây đi đó Nhĩ ko coi trọng vợ là mấy, anh ta thường xuyên có tác dụng khổ vợ.

Nhưng những ngày bị ốm nằm liệt giường Nhĩ mới nhận ra tấm lòng người vợ dành riêng cho mình là vô cùng sâu sắc. Một người vợ hiền thục, tần tảo thương chồng thương con. Lo lắng mang lại người chồng ốm yếu từng miếng ăn giấc ngủ mà lại không nửa lời kêu than. Nhĩ cảm thấy mình mắc nợ vợ nhiều quá. Nhưng vợ anh không cảm thấy vậy, cô hạnh phúc lúc được vồ cập chăm sóc chồng những ngày cuối đời.

Những triết lý nhân văn sâu sắc đầy ám ảnh nhưng Nguyễn Minh Châu muốn gửi tới người đọc, làm cho người đọc cảm thấy băn khoăn suy nghĩ rất nhiều. Nó như những thử thách của cuộc sống giành cho mỗi bé người vậy, ai muốn đi tới đích thì cần phải bao gồm đủ dũng cảm, ý chí vượt qua những cám dỗ, mê hoặc không tính kia.

Suy nghĩ về triết lí sống vào truyện ngắn Bến quê – bài bác số 3

Nguyễn Minh Châu được xem là nhà văn của những biểu tượng bởi rằng mỗi nhân vật, mỗi sự việc vào từng trang viết của ông đều hướng đến một triết lí, một ý nghĩa nhân sinh nào đó. Người đọc cần phải đọc bằng tâm thì mới có thể nhận định giá trị đó. Truyện ngắn “Bến quê” là một câu chuyện đầy sức ám ảnh mỗi lúc gấp trang sách lại. Ở đó Nguyễn Minh Châu đã gửi gắm triết lí sống “Con người ta bên trên đường đời thật khó tránh khỏi những vòng vèo hay chùng chình”.

Đây chính là triết lí sống vào truyện ngắn Bến quê, là nhân vật Nhĩ đã nhận ra lúc anh đang đứng ở bên kia cái dốc của cuộc đời. Phải chăng đây cũng đó là triết lí cơ mà Nguyễn Minh Châu đúc rút nên, vừa mang ý nghĩa trải nghiệm, vừa mang ý nghĩa tổng kết đến một đời người. Hẳn rằng phải tất cả sự tinh tế, sự thấu hiểu cũng như sự từng trải, tác giả mới bao gồm thể nhận ra chân lí hiển nhiên nhưng lại đầy chua xót và nuối tiếc như vậy.

Bến quê” là câu chuyện được kể lại qua dòng nhìn, chiêm nghiệm của nhân vật Nhĩ, nhân vật trung tâm, nhân vật nhưng mà tác giả gửi gắm rất nhiều trung ương tư, nguyện vọng thuộc những chiêm nghiệm cuộc sống đáng trăn trở. Nguyễn Minh Châu đã đặt ra những nghịch lí, bao gồm thể coi đó là những tình huống tạo đề nghị nghịch lí và tạo yêu cầu triết lí cuộc sống sâu sắc nhất. Nhân vật Nhĩ được đặt vào một trả cảnh rất trớ trêu “suốt đời Nhĩ từng đi tới ko sót một xó xỉnh nào trên trái đất” nhưng đến cuối đời căn bệnh quái ác ác hành hạ, Nhĩ lại chưa từng đặt chân sang kho bãi bồi bên kia sông Hồng, nơi gần gũi và thân thuộc nhất. Đây đó là một nghịch lí cuộc sống đáng suy ngẫm. Cả cuộc đời bôn ba khắp nơi, nhưng loại nơi không còn xa lạ và gần gũi nhất, ngay trên quê hương bản thân lại chưa một lần gồm cơ hội đặt chân tới. Sự trớ trêu này đã tạo phải ân hận với đầy day dứt trong tâm địa Nhĩ.

*

Tuy nhiên vào một buổi sáng, Nhĩ nhận ra mọi thứ quá đỗi thân thuộc qua ô của sổ, Nhĩ nhận ra vẻ đẹp của bến bãi bồi bên đó sông và muốn được đặt chân đến đó trước lúc từ giã cuộc đời. Nhưng số phận khắc nghiệt, cuộc sống trớ trêu, Nhĩ lại không thể tự mình làm được chiếc việc tưởng chừng đơn giản đó. Đây đó là một nghịch lí thứ hai mà người đọc cảm nhận được.

Cuối cùng Nhĩ đã nhờ đứa con trai sang bên đó hộ mình, để ngắm nhìn kho bãi bồi màu sắc mỡ, phù sa. Nhưng đứa con trai không thể hiểu được điều mà cha mong muốn yêu cầu thực hiện một phương pháp miễn cưỡng nhất. Trên chặng được đi, đứa đàn ông đã không thể vượt qua được cám dỗ của những người chơi cờ, cậu đã mê mải và sà vào đó, quên mất lời cha, gồm thể sẽ lỡ mất chuyến đò ngang duy nhất trong ngày. Hôm nay Nhĩ mới đau đớn nhận ra “Con người ta bên trên đường đời khó tránh khỏi những cái vòng vèo hay chùng chình”. Cái sự “vòng vèo xuất xắc chùng chình” đó chính là cám dỗ mà bé người rất khó có thể vượt qua được. Nếu không có đủ mạnh mẽ, không biết tỉnh táo apple thì sẽ rất dễ bị cuốn vào vòng xoáy đó. Nhĩ bất lực nhìn nam nhi và cố vươn tới cửa sổ lấy tay vẫy vẫy, Nhĩ cố dồn chút sức lực cuối thuộc để bảo đứa đàn ông hãy đi đi, đừng để những thứ tầm thường bao bọc mình cám dỗ. Đây chính là triết lí cơ mà đi hết một đời Nhĩ mới nhận ra cùng thấu hiểu. Nhưng tất cả đều đã muộn rồi, cuộc đời Nhĩ sắp không gượng được bao nhiêu nữa.

Với triết lý sống vào truyện ngắn Bến quê sâu sắc với đầy sức ám ảnh đó. Nguyễn Minh Châu đã gieo vào lòng người đọc nhiều băn khoăn, nhiều trăn trở lúc đang bước đi trên chặng đường đời. Liệu rẳng chúng ta có đủ bản lĩnh để vượt qua được những cám dỗ ngọt ngào ở phía bên ngoài kia tuyệt không. Sự vòng vèo, chùng chình đó bao gồm cuốn bọn họ vào, và bọn họ có bỏ lỡ những điều bình dị nhưng tốt đẹp ở vào cuộc đời giỏi không.

Như vậy với triết lí sống đó, mỗi lúc nghĩ đến nhân vật Nhĩ, nghĩ đến loại khoát tay ở cuối truyện; người đọc càng thêm thấm thía hơn, càng thêm trận trọng cuộc sống hiện tai. Những thứ tưởng chừng như rất đỗi bình dị nhưng lại tất cả sức ám ảnh lớn với mỗi người.