SO SÁNH CỤM TỪ TA VỚI TA TRONG BÀI QUA ĐÈO NGANG VÀ BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ

Câu hỏi : Bài thơ “Qua đèo Ngang” của Bà huyện Thanh Quan với “Bạn cho chơi nhà” của Nguyễn Khuyến được viết bởi thể thơ thất ngôn chén cú Đường luật. Hai bài bác thơ đều hoàn thành với cụm từ “ta cùng với ta”. So sánh cụm trường đoản cú ""ta với ta"" thân 2 bài xích thơ.

Bạn đang xem: So sánh cụm từ ta với ta trong bài qua đèo ngang và bạn đến chơi nhà

Lời giải:

- kiểu như nhau:

+ là sự trùng lặp của 2 công ty thơ nổi tiếng. Một fan là nữ sĩ tài sắc sở hữu nặng niềm hoài cổ. Còn tín đồ kia là nhà thơ vượt trội của xóm cảnh Việt Nam.

+ Đều là các từ dùng để hoàn thành hai bài xích thơ.

- khác nhau:

+ Hai hòa hợp của 2 bài bác thơ ""Bạn cho chơi nhà"" cùng ""Qua đèo Ngang"" của 2 người sáng tác đều đặt ở cuối bài xích nhưng về ý cùng tình hoàn toàn đối lập nhau.

+ Đối cùng với Nguyễn Khuyến, cụm từ ""Ta cùng với ta"" là sự bùng nổ về ý cùng tình trong việc tiếp bạn. Không cần thiết phải có mâm cao, cỗ đầy, cao lương, mỹ vị cơ mà giữa bọn họ chỉ có một tấm lòng, một tình bạn chân thành, thắm thiết, tri âm, tri kỉ, thể hiện niềm vui trọn vẹn trong lòng hồn. ""Ta cùng với ta"" là Bác, là Mình, tuy hai nhưng mà một. Họ đã đạt tới đỉnh cao của buổi tiệc tình bạn. Bọn họ vui mừng húm sống vào tình bạn đẹp.

+ Còn cùng với Bà thị xã Thanh Quan, các từ ""Ta với ta"" tự khắc sâu nỗi bi tráng của bạn khách li hương thơm khi bà đứng bên trên đỉnh Đèo Ngang thời điểm chiều tà. ""Ta với ta"" chỉ 1 mình bà đối lập với thiết yếu lòng bản thân giữa không gian bao la, rộng lớn, mây, trời, non, nước. Bà cô đơn, chưa có người yêu hoàn toàn, không người nào sẻ chia.

Xem thêm: Những Câu Nói Hay Về Sự Nhớ Nhung, Stt Nhớ Nhung

*

Cùng đứng đầu lời giải mày mò sơ qua về hai bài bác thơ trên nhé!

A. Đôi đường nét về nhà cửa Bạn đến đùa nhà

1. Hoàn cảnh ra đời

Sau khi cáo quan lại về ở ẩn, Nguyễn Khuyến đã lựa chọn cuộc sống điền viên dân dã, giản dị. Một hôm, có người bạn tri kỉ đã thọ không gặp ghé thăm, mà lại ông lại không tồn tại gì để thiết đãi bạn. Trước tình cảnh oái oăm này, Nguyễn Khuyến đã làm bài bác thơ Bạn đến chơi nhà để từ bỏ trào đồng thời bộc bạch nỗi lòng mình.

Nội dung cửa nhà Qua đèo ngang

Bài thơ là cảnh tượng Đèo Ngang thoáng rộng mà heo hút, tuy gồm sự sống con tín đồ nhưng còn đìu hiu hoang sơ. Giữa phong cảnh ấy là nỗi nhớ nước yêu mến nhà, nỗi buồn cô đơn của tác giả.

2. Ngôn ngữ

- bài bác thơ Bạn đến nghịch nhà được viết bằng văn bản Nôm

3. Thể thơ

- bài thơ Bạn đến nghịch nhà được viết theo thể thất ngôn chén cú đường luật.

4. Thủ tục biểu đạt

- PTBĐ từ bỏ sự kết hợp miêu tả và biểu cảm.

5. Bố cục tổng quan bài thơ Bạn đến nghịch nhà

- tất cả 3 phần:

Phần 1 Câu thơ 1

Giới thiệu vấn đề bạn đến chơi nhà

Phần 2 Câu thơ 2 đến câu thơ 7

Hoàn cảnh công ty thơ lúc bạn đến đùa nhà

Phần 3 Câu thơ cuối

Tình cảm đặm đà của tác giả với bạn

6. Giá trị nội dung bài xích thơ Bạn đến đùa nhà

Bài thơ ca ngợi tình bạn chân thành thắm thiết, đậm đà, mộc mạc cùng tràn đầy niềm vui dân dã của tác giả

7. Giá bán trị thẩm mỹ và nghệ thuật bài thơ Bạn đến đùa nhà

- Tạo trường hợp bất ngờ, thú vị

- Giọng thơ hóa học phác, hồn nhiên, ẩn sau văn bản là ánh mắt lấp lánh cùng nụ cười hồn hậu, ấm áp, chân tình trong phòng thơ

- Sự kết hợp nhuần nhuyễn, tinh tế và sắc sảo giữa ngôn ngữ đời thường và ngôn ngữ bác học

B. Đôi nét về sản phẩm Qua đèo ngang


1. Tác giả

- Bà thị xã Thanh quan lại tên thiệt Nguyễn Thị Hinh, sống sinh sống TK XX.

- Bà là bạn nữ sĩ tài danh hi hữu có.

2. Tác phẩm

a. Hoàn cảnh sáng tác: trên phố vào kinh kì Phú Xuân dạy dỗ học, dừng chân ở Đèo Ngang. 

b. Ba cục: 4 phần Đề- Thực- Luận- Kết

- Phần 1(hai câu đề): Cảnh thiết bị Đèo Ngang chiều tối tà

- Phần 2 (hai câu thực): cuộc sống của con tín đồ ở Đèo Ngang

- Phần 3 (hai câu luận): chổ chính giữa trạng của tác giả

- Phần 3 (hai câu kết): Nỗi cô đơn đến tột bậc của tác giả

c. Cách thức biểu đạt

- Biểu cảm

d. Thể thơ 

- Thất ngôn bát cú, có 8 câu, gieo vần cuối câu 1,2,4,6,8

e. Quý giá nội dung

- Cảnh đèo Ngang thoáng rộng mà heo hút dù đã tất cả sự xuất hiện của con người nhưng còn hoang sơ vắng vẻ. Nỗi lưu giữ nước, yêu quý nhà, ai oán lặng đơn độc của tác giả.