Tả Cảnh Đẹp Ở Quê Hương Em

Dàn ý cho bài bác văn tả cảnh đẹp ở quê hương em ngắn gọn? Tả cánh đồng lúa? Tả con sông quê hương? Tả cảnh hoàng hôn? Tả cảnh hồ nước?


Quê hương nơi chôn rau cắt rôn, chỗ ghi dấu bao kỉ niệm của tuổi thơ, chắp cánh cầu mơ mang lại ta khôn lớn. Đây là chủ đề lớn, là cảm hứng của bao nhiêu thi sĩ và đó cũng là trong những dạng bài thường chạm mặt trong đề thi.Hãy cùng công ty chúng tôi tìm hiểu một trong những bài văn tả cảnh quan của quê hương.

Bạn đang xem: Tả cảnh đẹp ở quê hương em


1. Dàn ý cho bài xích văn tả cảnh quan ở quê hương em ngắn gọn:

1.1. Mở bài: 

Giới thiệu về quê hương, chi tiết về quang cảnh mà em mong kể.

1.2. Thân bài: 

Tả bao quát: gần như nét bao hàm những về cảnh vật mà em hướng tới

Tả đưa ra tiết: Đi sâu vào diễn đạt chi huyết thời gian, không gian, những yếu tố đặc thù của cảnh đồ dùng đó.

1.3. Kết bài: 

Khái quát mắng lại cảm nghĩ của em về cảnh đồ dùng đó.

2. Tả cánh đồng lúa:

Đối với từng đứa trẻ chúng em, quê hương chính là nơi gắn bó nhất. Từng bé đường, tòa nhà hay góc làng các đầy ắp đầy đủ kỉ niệm. Nhưng cánh đồng mới là địa điểm em cảm thấy mếm mộ nhất.

Những ngày hè được về quê thăm các cụ ngoại. Em thường xuyên dậy hết sức sớm và cùng ông ngoại quốc bộ trên con phố ven cánh đồng. Lúc ấy, ánh mặt trời của ngày bắt đầu chỉ vừa bắt đầu ló rạng nhưng cũng đủ khiến mọi vật hình như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ánh nắng ấm áp làm tan đều giọt sương nhanh chóng còn ứ đọng trên các chiếc lá. Hầu như ruộng lúa xanh mướt trải lâu năm mênh mông. Gió từ xa thổi vào làm cho những mặt hàng lúa đung gửi như nhảy múa trước gió. Tự phía mặt đường làng đi lại, một vài chưng nông dân vừa đi vừa chat chit thật vui vẻ. Ko khí buổi sớm ở cánh đồng thật trong lành giá lạnh làm sao.

Vì là ngày hè nên chẳng mất bao lâu sau, nắng đã lên cao che phủ khắp nơi. Những giọt sương cũng rã dần. Bầu trời trở nên xanh hơn với cao hơn, không có một gợn mây như thế nào cả. Tiếng chim hotline nhau ríu rít nghe thật vui tai. Cơ hội này, cánh đồng như được bao che bởi một màu xoàn thật ấm áp của nắng. Và của tất cả những bông lúa xoàn ươm, trĩu nặng nề nữa. Hương thơm lúa thơm theo những cơn gió lan tỏa khắp cánh đồng. Em thầm nghĩ rằng vụ mùa này chắc hẳn sẽ lại là 1 trong những vụ mùa bội thu của những bác nông dân đây.

Cũng vào lúc này, những bác nông dân ra đồng làm việc nhiều hơn. đa số chú trâu được thả đã thung thăng gặm cỏ làm việc phía đồi xa. Đàn cò trắng chao lượn vài vòng trên không rồi đáp xuống nghỉ ngơi ngơi, hết đàn này đến bầy khác. Mỗi cá nhân một quá trình của mình, ai cũng thật bận rộn. Một không khí tươi vui hòa quyện tạo thành một tranh ảnh làng quê thật yên ổn bình và tràn trề sức sống. Em cùng ông đi dạo thêm một lúc nữa rồi quay trở lại nhà. Bây giờ, chắc rằng bà đã chuẩn chỉnh bị xong xuôi bữa sáng đến hai ông cháu rồi.

Mỗi lần trở lại thăm quê, em luôn luôn thích thú lúc được cùng ông dạo quanh cánh đồng làng. Lúc ấy, trong tâm địa em lại lên cao một tình thương tha thiết đối với khung cảnh hoàn hảo và tuyệt vời nhất ấy.

3. Tả con sông quê hương: 

“Quê mỗi cá nhân chỉ một như là chỉ một mẹ thôi, quê nhà nếu ai ko nhớ sẽ không lớn nổi thành người”. Câu ca kia cứ âm vang mãi trong tim em, nhắn giữ hộ em về hình quê hương luôn hiện sâu trong tâm trí.

Quê hương em không phải là thành thị, không có những công ty lầu san cạnh bên nhau, xe hơi đi lại lan tràn trên đường. Quê hương em là một trong vùng quê nông thôn hết sức yên bình với hồ hết giọt các giọt mồ hôi tảo tần khuya sớm của bạn nông dân, với sản phẩm lúa chín thơm ngọt khắp các cánh đồng, với mọi đám trẻ học sinh nô nghịch khắp xóm. Và đặc trưng hơn là dòng sông đuối lành của quê hương.

Dòng trải dài từ trên đầu thôn đến sang thôn mặt cạnh, là nguồn hỗ trợ nước dồi dào cho những người dân sinh sống thôn em. Dù cho là dòng sông bình thường nhưng mọi tín đồ rất gồm ý thức duy trì gìn vệ sinh, vì vậy nước loại sông lúc nào thì cũng trong vắt. Mặt hàng dừa 2 bên bờ sông nghiêng mình soi nhẵn dưới dòng nước như đang có tác dụng duyên làm dáng trước vẻ đẹp mắt của mình.

Mùa hè, mẫu sông một màu xanh da trời ngắt, chiếc xanh không chút gợi sóng, loại xanh của mùa hè oi ỏ, lạnh nực. Vào đều hôm bất ngờ đột ngột bị mất điện, cả làng kéo nhau ra ngồi dưới hồ hết rặng dừa chờ gió. Phong cảnh đó, sao lại bình yên đến kỳ lạ thường. Đám con nít trong xã vô bốn hồn nhiên nô nghịch nhau đắn đo mệt, những người lớn ngồi nói chuyện ríu rít với nhau. Không gian bình im đến lạ thường ấy lại cho tôi cái cảm xúc khoan khoái, mong muốn được tồn tại mãi trong loại khung cảnh ấy vậy.

Vắt ngang qua loại sông là cây cầu bằng gỗ do dân xã tự có tác dụng nên. Cây cầu có lẽ là nét đặc trưng của dòng sông, là tuyến phố đi bao gồm của mọi fan trong thôn. Đưa mọi tín đồ nông dân ra tuyến đường tắt bí mật của làng. Bọn chúng em cũng từ bỏ cây ước đó, sang bên kia bờ nhưng phát hiển thị một quần thể “căn cứ địa bí ẩn” của nhóm trẻ bọn chúng em. Đó là một trong khu kho bãi đất trống rất bởi phẳng, rất thích hợp để lũ trẻ như công ty chúng tôi tổ chức tụm năm, tụm bảy lại nhằm chơi những trò đùa dân dã.

Khung cảnh mẫu sông vẫn in đậm trong thâm tâm trí em, đó sẽ mãi là 1 miền kí ức tươi sáng của tuổi thơ, là hành trang để em tiếp tục cất bước.

4. Tả cảnh hoàng hôn: 

Quê hương thơm em là 1 trong ngôi làng nhỏ tuổi phía bên dưới chân núi. Chỗ đây cuộc sống thường ngày giản dị, con tín đồ chất phác, thiệt thà. Dù đi xa đến đâu, em vẫn luôn luôn nhớ mãi từng hình ảnh ở quê nhà mình. Nhưng mà nhớ nhất, chính là những buổi hoàng hôn của những ngày mùa đông.

Vào số đông chiều đông lạnh giá, chỉ trung bình năm tiếng chiều là trời bắt đầu chuyển sắc, hoàng hôn buông dần dần xuống. Từ trên cao, ông mặt trời thanh nhàn lùi về ngôi nhà nhỏ dại ở phía cuối chân trời. Chưng đi xuống cho đâu, đất trời buổi tối lại mang đến đó. Thoạt đầu là một sắc đỏ rực bao phủ lên phần đông vật, khiến cho đất trời trở cần nhá nhem. Cũng là red color như thời gian bình minh. Cơ mà tông đỏ của buổi hoàng hôn như trầm lặng và nặng năn nỉ hơn khôn cùng nhiều. Số đông cơn gió từ đó bỗng chốc thổi nhanh và dạn dĩ hơn, quét từng cơn giá buốt buốt luồn vào domain authority thịt. Trời về tối, đề nghị càng thêm giá lẽo. Mặt hàng tre đan thành vết mờ do bụi thành đàn, oằn mình ngăn chặn lại gió rét. Trên bầu trời vắng tanh, bởi đàn chim bọn vội kéo nhau về tổ trước lúc đêm black sụp xuống. Giờ đồng hồ dế, giờ chim lặng phăng phắc. Cả không gian chỉ còn tiếng xào xạc của lá cây.

Trên những tuyến đường xi măng vào làng, các bóng đèn đường vàng cam ấm áp dần bật ánh sáng lên. Thời gian này, trời đã gần buổi tối hẳn, chỉ còn thấy số đông vùng sáng tờ mờ trên nền trời sẫm xịt. Cây cỏ cũng chỉ từ là hầu như hình khối black nhẻm nhưng mà thôi. Với sương tối cũng dần dần ướp xuống, rải đều lên mặt đường, lên mái nhà, lên ngọn cây. đa số ngôi đơn vị gạch mái đỏ nhỏ tuổi bé, dần dần sáng đèn và đỏ lửa. Những người vui miệng ngồi cạnh nhau, sẻ chia cho nhau những nóng áp. Rủ rỉ cho nhau nghe đa số chuyện của ngày dài. Mặt đống lửa, chú mèo mướp ở ngủ con kê ngủ gật. Chi tiết đó, nhỏ chó mực cũng cuộn bản thân ngủ say. Không tính đường, lác đác vài người đi làm về muộn, cúi gằm lao cấp tốc để muốn sớm về nhà. Chúng ta chạy vụt qua, nhằm lại những vệt sáng sủa trong đêm. Với rồi, trời về tối hẳn, khu đất trời giá lẽo, yên ổn ắng, chỉ còn tiếng lá rít gào, giờ lá khô xào xạc. Toàn bộ mọi người đều vẫn yên vị trong mái nóng của mình. Vậy là trời vẫn về đêm.

Khung cảnh hoàng hôn của làng quê vào gần như ngày đông, đem đến cho em những cảm xúc thật sệt biệt. Là rét, là buổi tối đấy. Nhưng chính nhờ đó, xúc cảm hạnh phúc lúc được ấp ôm chú mèo nhỏ, tựa vào lưng cha xem chị em nấu cơm trắng trong bếp mới càng thêm ấm áp. Những vui mắt mộc mạc, giản dị và đơn giản ấy chỉ gồm có buổi hoàng hôn mới đem lại được.

5. Tả cảnh hồ nước:

“Chiều nay ghẹ Hồ Gươm

Ngắm Tháp Rùa rêu phủ

Hàng liễu xanh lá rủ

Soi nhẵn hồ… xôn xao”..

Câu thơ bên trên cứ âm vang mãi trong lòng em. Nó gợi lên niềm từ hào, yêu thương thương da diết một vùng khu đất ngàn năm văn hiến: Thăng Long – Hà Nội. Mảnh đất có bao nhiêu di tích lịch sử lịch sử, cảnh đẹp làm đắm say lòng người. Nhưng gần gũi, thân mật với em nhất đó là Hồ Gươm – viên ngọc xanh lộng lẫy giữa lòng thành phố.

Hồ Gươm là chiến hạ cảnh lừng danh ở nước ta, hồ gươm trong anh, hình ảnh đã đẹp, bên ngoài lại càng đẹp mắt hơn. Nằm ở trung trung khu thủ đô, hồ gươm mang một vẻ đẹp nhất vừa tráng lệ, vừa cổ kính khiến cho người ta sững sờ. Hồ nước to, sâu, mặt hồ trong xanh, yên bình như tấm gương mập mạp phản chiếu cả thai trời. Hồ nước Gươm nối sát với truyền thuyết thần thoại về gắng Rùa ngậm thanh tìm của vua Lê Lợi trong lịch sử hào hùng mà em từng được nghe cha kể, cái thương hiệu hồ hoàn Kiếm cũng xuất phát từ mẩu chuyện ấy nhưng mà có. Xung quanh hồ, cây cỏ mọc um tùm, những là hồ hết cây cổ thụ, cây hoa được trồng lâu năm. Ấn tượng cùng với em tốt nhất là rất nhiều hàng liễu, hàng tre xanh mát nghiêng mình, rủ mái đầu xuống mặt nước giống như những người thiếu phụ đang soi bóng, có tác dụng duyên. Mỗi khi có cơn gió dịu thoảng qua, các cái lá lại lìa cành, chao liệng lách trong không trung rồi nhẹ rơi xuống mặt hồ nước như các chiếc thuyền nhỏ.

Đi vòng quanh hồ, em được tham quan du lịch đền Ngọc Sơn, tháp Rùa, đài Nghiên,.. Cầu Thê Húc cong cong, đỏ rực như bé tôm dẫn đường khác nước ngoài đến với thường Ngọc đánh cổ kính, uy nghiêm, trước cổng đền rồng là cây đa cổ thụ đã nhiều năm tuổi, xanh mát, tỏa phỏng cả một khoảng đất. Đứng trên mong Thê Húc, hướng mắt ra, ta có thể nhìn thấy tháp Rùa sừng sững ngay thân hồ. Hoàn toàn có thể nói, nói tới hồ Gươm, có lẽ rằng không ai quên được hình hình ảnh của tháp Rùa, là hình tượng của cả một quần thể di tích này. Tháp Rùa nằm trên một khoảng đất trống vị trí trung tâm hồ, sinh sống những bức tường trắng của tháp, đông đảo khóm rêu phong nổi lên khiến cho tháp mang trong mình 1 vẻ rất đẹp đầy cổ kính, nghiêm trang.

Ngày ngày, từng buổi sáng, người dân xung quanh thường ra bờ hồ đồng chí dục, đến tối, hồ gươm lại đông đúc khác nước ngoài trong nước và nước ngoài đến tham quan, vui chơi, chờ mát. Ngay giữa lòng thủ đô hà nội tấp nập, rầm rĩ ấy lại có một hồ hoàn kiếm êm đềm, âm thầm ở đó suốt hàng trăm năm kế hoạch sử. Hồ hoàn kiếm không chỉ rất đẹp với vẻ đẹp nhất vốn có của nó bên cạnh đó ẩn hiện nay trong mình một đường nét văn hóa, bạn dạng sắc dân tộc riêng, giữa những địa danh lừng danh nhất của quốc gia ta. Đến thăm hồ nước Gươm, em đọc thêm được về kế hoạch sử, về những truyền thuyết thần thoại của ông phụ vương ta, ngắm nhìn những công trình kiến trúc của dân tộc bản địa và từ hào hơn về truyền thống phiên bản sắc của dân tộc nước ta ta.

Có lẽ mặc dầu thế nào, hồ hoàn kiếm vẫn đang mãi là một địa danh nổi tiếng, nghỉ ngơi lại trong tâm của mọi người dân Việt Nam. Sau chuyến du ngoạn thăm quan hồ Gươm, em sẽ gặt hái được đến mình nhiều điều new mẻ, bổ ích và em mong muốn mình sẽ có dịp được trở lại hồ hoàn kiếm để đắm chìm trong cảnh sắc đẹp tươi mà tráng lệ và trang nghiêm ấy.

Tả lại một cảnh quan của quê hương mà em ưa thích lớp 5 tất cả dàn ý với 30 bài văn chủng loại hay nhất, chọn lọc giúp học viên viết bài tập có tác dụng văn lớp 5 hay hơn.


Tả lại một cảnh đẹp của quê nhà mà em phù hợp - giờ việt 5

*

Dàn ý Tả lại một cảnh đẹp của quê nhà mà em thích hợp (mẫu 1)

1. Mở bài:Giới thiệu cảnh quan mà em yêu thương thích: Cảnh gì? sống đâu? Em mang đến vào dịp nào? (Một buổi sáng đẹp trời, tôi rảo bước trê tuyến phố làng rất gần gũi và ngắm nhìn và thưởng thức cánh đồng lúa chín đá quý rộng mênh mông).

2. Thân bài:

a) Tả bao quát:

Màu sắc. Hương thơm vị chung của toàn cảnh (rộng, hẹp...) như vậy nào? (Buổi không khí trong lành, non mẻ. Hương thơm lúa chín thơm ngào ngạt làm cho tôi thoải mái hẳn lên. Lúa trải dài bao la như tấm lụa vàng...).

b) Tả chi tiết:

- Cảnh mô tả cụ thể qua không gian, thời gian, màu sắc sắc, mùi hương vị… (Những thửa ruộng nối tiếp nhau. Giữa cánh đồng là những con kênh dẫn nước, lúa chín vàng, hạt nào hạt nấy căng tròn, mình dĩ nhiên mẩy...).

- sinh sống của con tín đồ trong cánh (Các bác nông dân ra đồng sớm. Trên vai quang gánh, tay vắt liềm... Các bác vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, ban đầu một ngày thao tác mới).

3. Kết bài: cảm giác của em đối với cảnh đẹp sẽ tả (yêu mến, các kỉ niệm. đính bó, hy vọng có thời điểm trở lại...); (Đứng thân cánh đồng như đứng giữa một khu rừng rậm thu nhỏ, hứa hẹn một mùa bội thu).

Dàn ý Tả lại một cảnh quan của quê nhà mà em say mê (mẫu 2)

1. Mở bài: ra mắt chung về cảnh đẹp ở quê cơ mà em định tả (cánh đồng, tuyến đường làng, sông, suối, hay danh lam chiến hạ cảnh gì?

Ví dụ: Em hiện ra và béo lên tại một làng quê lặng bình. Khu vực đây bao gồm cánh đồng lúa rộng bát ngát bát ngát, bao gồm bờ đê thoai thoải cơ mà mỗi chiều về lại nô nức bạn thân trẻ thả diều, có con đường làng nhấp nhô đất đỏ…Nhưng gồm một chỗ mà em luôn nhớ nhất và đầy ắp phần đa kỉ niệm tại đó là con sông bao bọc ngôi làng em...

2. Thân bài

a) Tả khái quát những điểm lưu ý nổi nhảy của cảnh quan quê hương

Nêu điểm sáng nổi bật của cảnh đó như: màu sắc, hương thơm vị chung của toàn cảnh (rộng, hẹp...) như vậy nào?

Ví dụ:

· phương diện sông rộng lớn mênh mông. Đứng bên này bờ rất có thể nhìn sang bên kia bờ.

· Buổi không khí trong lành, mát mẻ. Mùi lúa chín thơm ngào ngạt làm tôi thoải mái hẳn lên. Lúa trải dài bạt ngàn như tấm lụa vàng...

· tuyến đường từ nhà mang đến trường khôn xiết đẹp và đơn giản

b) Tả cụ thể cảnh đẹp

- Cảnh diễn tả cụ thể qua không gian, thời gian, color sắc, mùi hương vị...

· hai bên đường bao hàm đoạn bao gồm cây gỗ to, có đoạn gồm hoa, bao gồm đoạn chính vậy cỏ, gồm đoạn thì có nhà….Những chú chim với bướm bay nhảy trên gần như ngọn cây phía hai bên đường

· Nước sông thế nào rồi phía hai bên bờ sông ra sao, lòng sông....

- Hoat cồn của con bạn xung xung quanh cảnh đó:

· Tàu thuyền tràn trề ở loại sông, con nít thì nô đùa, tập bơi lội. Mọi bạn giặt giũ rước nước

· tuyến phố từ nhà đến trường có không ít người qua lại trên đường: như đi bộ, đi xe máy, đi làm, ra đồng,...

3. Kết bài:Cảm nghĩ về của em đối với cảnh đẹp đang tả (yêu mến, những kỉ niệm, lắp bó, ao ước có thời điểm trở lại...);

Ví dụ: dòng sông quê hương ấy đang gắn bó với bồi đắp lên từng nào kỉ niệm về tuổi thơ hoàn hảo của em, với của biết bao đứa trẻ khác ở vùng nông thôn ấy. Em sẽ luôn nhớ với gắn bó với hình hình ảnh nơi đây dù tương lai có xa quê hương.

Tả lại một cảnh quan của quê nhà mà em ham mê (mẫu 1)

Nếu Quảng Bình được biết đến với cái Nhật Lệ đầy tươi trẻ với sống động, Huế danh tiếng với dòng Hương hiền đức hoà, thơ mộng đầy ưu tư. Thì cho tới với Đà Nẵng quê nhà mình, các bạn sẽ cảm nhấn được loại sông Hàn đầy khoẻ khoắn nhưng cũng khá đỗi dịu dàng và xinh đẹp. Sông Hàn là niềm từ hào mạnh mẽ của fan dân Đà Nẵng và trở thành nét trẻ đẹp văn hoá du ngoạn của khu vực đây.

Có dịp ngắm nhìn và thưởng thức dòng sông Hàn toàn vẹn trong một ngày, các bạn sẽ cảm nhận được những nét đẹp đặc trưng của dòng sông. Vào buổi sáng, khi mà cả đất trời, cỏ cây đang thấm đẫm hơi sương, sông Hàn cẩn trọng đến lạ. Nhanh chóng mai, mẫu sông nhân từ hoà cùng e ấp như người đàn bà đôi mươi, lòng sông như 1 dải lụa mềm mịn lững lờ trôi. Lúc ông mặt trời khiêu vũ nhót trên hầu hết tòa nhà cao tầng của phố xá, bao phủ ló sau từng rặng cây, cũng là lúc loại sông Hàn khoác lên mình một màu áo mới. Rất nhiều tia nắng và nóng như đã vui đùa, chat chit với mẫu nước, khía cạnh nước lóng lánh, ánh đá quý của nắng nóng cùng blue color của nước khiến cho sự hài hoà, khôn cùng đỗi đề xuất thơ. Khía cạnh sông như một mẫu gương lớn lao to lớn.

Những mặt hàng Bạch Dương, đông đảo ngôi nhà cao tầng cũng tranh thủ ngắm nghía mình dưới mặt nước vào veo. Gió lúc này mạnh hơn, sóng vỗ rì rào xua tan vẻ yên tĩnh của sáng sớm mai, hòa cùng với nhịp điệu tươi trẻ, sôi động, đầy khoẻ khoắn của thành phố. Khi hoàng hôn buông xuống, ông phương diện trời vội vã về lại nhà nghỉ ngơi sau ngày lâu năm rong nghịch mệt mỏi.

Tả lại một cảnh quan của quê hương mà em mê thích (mẫu 2)

Hè đến, để thưởng cho danh hiệu học sinh xuất sắc em mới vừa đạt được ở năm trước, phụ huynh dẫn em quốc bộ Hồ gươm chơi. Chao ôi! khung cảnh tại chỗ này mới đẹp với thơ mộng làm cho sao!

Mặt hồ phẳng lặng, vào veo, thỉnh thoảng bao gồm làn gió thổi nhè nhẹ khiến cho mặt hồ lăn tăn xao động. Nước hồ xanh mướt vào vắt, rất nhiều hàng liễu rủ lơ thơ phía hai bên hồ như các cô thanh nữ mười sáu, mười bảy đứng chải tóc có tác dụng duyên. Mặt hồ nước trong chũm nhìn trên cao xuống như một tấm gương bội phản chiếu khung trời cao và trong veo trên kia. Hai bên bờ là thảm cỏ xanh mượt, láng bẩy, căng tràn sức sống, rộng bao la. Giữa hồ là mong Thê Húc màu đỏ son, cong cong như con tôm nối liền đền đền Ngọc sơn cổ kính, thiêng liêng. Không khí ở hồ vừa mát, vừa trong trẻo, vừa an ninh lại thành bình làm cho sao, lòng fan nhờ vậy bắt đầu nhẹ nhàng với yên ả. Em được thưởng cho một cây kem chanh sinh sống vẹn hồ, vừa nhìn cảnh, vừa được ăn kem, cảm hứng mới tuyệt vời và hoàn hảo nhất và vui mắt làm sao. Chị gió khẽ mơn man trên từng vòm lá rồi chốc chốc vuốt ve lên mái đầu em. Các tia nắng quà tươi như rót mật lấp lánh trên mặt hồ như các đồng tiền đá quý sóng sánh.

Em khôn cùng vui và hạnh phúc khi được đến hồ gươm trải nghiệm, phía trên sẽ là một trong những kỉ niệm kỷ niệm trong cuộc sống em, khung cảnh an toàn ấy sẽ giữ gìn mãi trong trái tim em.

Tả lại một cảnh quan của quê nhà mà em ưng ý (mẫu 3)

Quê hương là khu vực nuôi dưỡng ta khôn lớn, trường đoản cú thuở ở nôi ta đã làm được nghe bà mẹ hát những bài xích ca dạy dỗ ta yêu quê. Nhớ về nơi chôn nhau giảm rốn, em không những yêu bên cạnh đó tự hào bởi vì nơi kia có dòng sông Hương rất đẹp say lòng người.

Xem thêm: Tìm Hiểu Về Office 365 Là Gì? Tổng Quan Về Microsoft 365 Tổng Quan Về Microsoft 365

Dòng sông Hương bắt đầu từ dãy núi Trường đánh hùng vĩ, mang mẫu thơ mộng, thanh trong về với vượt Thiên- Huế. Phía hai bên bờ sông là số đông hàng cây lâu năm như phượng, bởi lăng, bàng... Khi xuân tới, toàn bộ cùng trổ ra đa số búp non xanh mơn mởn, sức sống như tràn ra số đông ngóc ngỏng quanh sông. Hè về, phần lớn cây phượng nở hoa đỏ cả một góc, bởi lăng cũng tím cả một trời. Nhì màu tím, đỏ kết hợp với nhau, làm nền cho nhau khiến cho bờ sông rực rỡ, say đắm bao bên nhiếp ảnh. Vào chiều thu, lá quà khẽ rơi, trên các bãi cỏ ven sông, thập thò một vài bạn câu cá và cụ công cụ bà già đang cùng mọi người trong nhà chơi một ván cờ tướng, sông lúc đó trông bình dị, nhân hậu hòa lắm. Đông về, cây trồng xác xơ, làn gió hanh khô lướt qua khẽ rung những cành khẳng khiu, tuy thế trên lối đi, các đôi bạn vẫn rứa tay nhau, ngắm mặt sông yên bình như gương khiến cho con sông đẹp, tất cả sức sống hơn. Bờ sông đã đẹp, mặt sông càng đẹp mắt hơn. Nước vào sông mùa nào thì cũng đầy ăm ắp, xanh ngắt và phẳng như khía cạnh gương soi bóng bầu trời và quang cảnh ven sông. Lòng sông rộng, thỉnh thoảng một vài làn gió dịu thổi qua, những gợn sóng lăn tăn xô đẩy nhau như chơi trò xua bắt tới tận bờ bên đó sông. Mùa đông, sông có trên mình loại áo xám như thai trời. Cho tới mùa xuân, chiếc áo ấy được thay bằng màu hồng mềm dịu như tà áo của người phụ nữ mới lớn, trông êm ả dịu dàng đằm thắm lắm. Lúc hè về, bộ cánh của sông rực rỡ, tươi tắn như thiếu nữ hồn nhiên, lơ đãng ngắm nhìn phố Huế thơ mộng. Thu về, cái áo xanh trong mà thai trời đưa đến cho sông khiến cho nó rất đẹp lạ. Mặc dù cho là mùa nào đi chăng nữa, sông vẫn mềm mại như một dải lụa thay ngang qua quê em. Sông hương thơm đẹp, mặn mà như con fan nơi xứ Huế mơ mộng này. Bởi vậy nhưng mọi hoạt động của người dân ở chỗ này đều có nét hài hòa đặc trưng. Nhất là lúc đi thuyền rồng trên sông, nghe câu phái mạnh Ai, phái mạnh Bình, nghe nhịp phách tiền, bọn tranh,... Giỏi ngắm thai trời đêm ngày trăng sáng sủa khi sẽ ngồi ven sông, và ngắm hoàng hôn trên mẫu cầu bắc qua sông... Những lúc ấy tâm hồn em như hòa vào làm cho một với nhỏ sông. Em như nghe văng vẳng tiếng chuông miếu Thiên Mụ, giờ đồng hồ lòng sông ngân nga rất nhiều câu dặm, câu ca ngọt ngào,... Ngắm con sông quê vào một ngày chủ nhật, em chợt nhớ tới item "Ai sẽ đặt thương hiệu cho cái sông" của Hoàng đậy Ngọc Tường, và những tác phẩm văn chương khác nữa viết về con sông Hương. Dòng sông quê đang đi đến những áng văn muôn đời bất hủ, cũng như là dẫn chứng cho vẻ đẹp vĩnh cửu của nó vậy.

Em vô cùng yêu mẫu sông Hương, đó là một trong cảnh đẹp tạo nên sự nét đặc trưng của xứ Huế thân thương. Em sẽ cố gắng học tập cần mẫn để sau đây thành công, đi muôn nơi, mang vẻ đẹp của dòng sông này tới mọi người.

Tả lại một cảnh quan của quê hương mà em ưa thích (mẫu 4)

Quê mùi hương em luôn được toàn nước biết cho với tên tuổi “thành phố cảng”, tự hào biết bao lúc thành phố là 1 trong năm tp trực thuộc tw của nước nhà và là trung tâm văn hóa với rất nhiều cảnh đẹp phong phú và đa dạng nổi tiếng. Và chắc hẳn rằng trong đông đảo cảnh đẹp nhất đó, ai cũng ấn tượng tuyệt nhất với bãi biển Cát Bà.

Những fan lớn tuổi hay kể rằng cat là ngày xưa có tên là các Bà, cái brand name mang ý nghĩa về những mẹ ở hậu phương cung cấp đất nước kháng giặc nước ngoài xâm; trong khi đúng với cái tên nguyên cội của mình, quần thể cát Bà mang trong mình 1 vẻ đẹp mắt thơ mộng duyên dáng của một cô bé nhưng cũng hùng vĩ đến choáng ngợp. Cat Bà là đứa con cưng của chế tác hóa với sự kết hợp tuyệt vời và hoàn hảo nhất của rừng nguyên sinh, núi đá vôi cùng bờ biển. Trên hòn đảo là rừng nguyên sinh thuộc rừng ngập mặn từng được người công nhân là khu vực dự trữ sinh quyển trái đất với đầy đủ tán cây xanh tươi và mức độ sống mãnh liệt không chấm dứt sinh sôi. Hồ hết hang đụng đá vôi sở hữu vẻ bí ẩn không khác gì vịnh Hạ Long, đông đảo rặng san hô tỏa nắng trên vịnh Lan Hạ khiến mọi khách phượt đều bị đắm chìm do không khí đậm màu nhiệt đới mà mèo Bà mang lại. Em ưa thích nhất là được đi dạo dọc bờ biển lớn Cát Bà. Bàn chân được tiếp xúc với bãi cát trắng, mịn, sạch, dưới tia nắng chói chang của phương diện trời phần đông hạt cát óng ánh trông thiệt lãng mạn. Bến bãi Cát Cò 1 thu hút nhiều khách du lịch nhất nhờ diện tích rộng rãi, nhưng mà em ưa thích vẻ yên ổn tĩnh và bí ẩn ở bến bãi Cát Cò 3 hơn. Nước đại dương trong xanh, mát mẻ, từng cơn sóng vơi gợn lưỡng lự rồi xô vào bờ cat rồi trở thành bọt nước. Xung quanh bãi biển được bao quanh bởi những dãy núi đá vôi kỳ vĩ, ngồi bên trên cát rất có thể nhìn bao hàm cả ba tầng biển xanh, núi trắng, và trời đêm bao gồm vì sao lung linh vô cùng đề xuất thơ, vì có nhiều rừng cây bắt buộc gió tại chỗ này mát dịu. Gió làm cho lay động những rặng dừa đu đưa, từng lần sóng cũng có thể có vẻ nhanh hơn chế tạo thành giờ thở rì rào đều đều của biển, đến cat Bà là 1 trải nghiệm mà ai ai cũng nên có.

Em siêu yêu cát Bà, yêu vì phong cảnh, yêu bởi vì hình ảnh đẹp mà mèo Bà đã thiết kế và xây dựng trong mắt người dân tứ chiếng và chân thành và ý nghĩa quan trọng của nó với ngành du lịch của thành phố hoa phượng đỏ.

Tả lại một cảnh quan của quê nhà mà em mê say (mẫu 5)

Quê mùi hương em có không ít cảnh đẹp mắt nhưng cảnh quan gắn bó với em nhất vẫn chính là con đường thân thuộc đã in lốt chân em từng buổi mang lại trường.

Ra khỏi ngõ công ty em là gặp ngay tuyến phố làng thân thuộc. Con đường chiếu qua làng được lát gạch men phẳng lì, bao trong năm này đã quen bước chân em cho tới trường. Ngay bên cạnh con đường ở đầu làng mạc một cây gạo đã tương đối già, lừng lững đứng mặt vệ đường. Cứ mỗi mùa xuân đến, cây gạo lại trổ hoa đỏ rực cả góc trời. Mỗi ngày em từ trường trở về nhà, cây gạo già như cây tiêu đi đường cho em.

Sáng sáng, khi ông mặt trời rảnh rỗi nhô lên khỏi rặng tre, tuyến phố làng lại sáng bừng lên và sống động bước chân. Ngoài ra tất cả lũ học trò trong thôn em những đổ ra đường. Bọn chúng em đi thành từng nhóm, tiếng nói mỉm cười vui vẻ làm tuyến đường càng thêm nhộn nhịp.

Hai mặt đường, đông đảo hàng cây nối đuôi nhau san sát, toả bóng mát rợp cả nhỏ đường. Hồ hết ngôi nhà mái ngói đỏ tươi, lấp ló sau đông đảo hàng cây cối tốt.

Đi hết tuyến đường làng là đến tuyến đường liên thôn của xã. Tuyến phố này được rải đá dăm, chạy chiếu thẳng qua cánh đồng lúa quê em. Mỗi buổi sớm đi trên con phố này, em lại được tận thưởng mùi mùi hương lúa lắng đọng cùng với làn gió lạnh buốt từ cánh đồng chuyển lên.

Xa xa phía cuối bé đường, em đang trông thấy ngôi ngôi trường lợp mái ngói đỏ tươi, tủ ló sau tán lá xanh của không ít cây xà cừ. Giờ đồng hồ trống trường sẽ vang lên. Em cấp vã rảo cách nhanh mang lại kịp giờ đồng hồ học, trong lòng cảm thấy vui vui.

Đã tự lâu, tuyến đường trở nên thân thiết với em. Em rất yêu thích con mặt đường và coi nó như người chúng ta thân. Sau này lớn lên cho dù đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ tới hình hình ảnh con đường thân thuộc đã đính thêm bó với em trong cả quãng đời học tập sinh.

Tả lại một cảnh quan của quê hương mà em thích (mẫu 6)

Quê hương thơm em là 1 ngôi làng nhỏ dại phía bên dưới chân núi. Vị trí đây cuộc sống bình dị, con bạn chất phác, thật thà. Dù ra đi đến đâu, em vẫn luôn luôn nhớ mãi từng quang cảnh ở quê hương mình. Nhưng mà nhớ nhất, chính là những buổi hoàng hôn của không ít ngày mùa đông.

Vào phần lớn chiều đông giá rét, chỉ trung bình năm giờ đồng hồ chiều là trời bước đầu tối lại, hoàng hôn buông dần xuống. Từ trên cao, ông khía cạnh trời thủng thẳng lùi về ngôi nhà nhỏ dại ở phía cuối chân trời. Chưng đi xuống cho đâu, đất trời về tối lại cho đó. Thoạt đầu là 1 trong những sắc đỏ rực bao phủ lên những vật, khiến đất trời trở đề xuất nhá nhem. Cũng là red color như thời gian bình minh. Tuy vậy tông đỏ của buổi hoàng hôn như trầm lặng và nặng nài hơn hết sức nhiều. Rất nhiều cơn gió theo đó bỗng chốc thổi nhanh và mạnh mẽ hơn, quét từng cơn rét buốt. Trời về tối, phải càng thêm giá lẽo. Mặt hàng tre đan thành bụi thành đàn, oằn mình ngăn chặn lại gió rét. Trên bầu trời vắng tanh, bởi đàn chim lũ vội kéo nhau về tổ trước lúc đêm black sụp xuống. Giờ đồng hồ dế, giờ đồng hồ chim lặng phăng phắc. Cả ko gian chỉ còn tiếng xạc xào của lá cây.

Trên những con phố xi măng trong làng, những bóng đèn con đường vàng cam ấm áp dần chiếu sáng lên. Thời gian này, trời sẽ gần buổi tối hẳn, chỉ còn thấy số đông vùng sáng tờ mờ bên trên nền trời sẫm xịt. Cây cỏ cũng chỉ từ là đầy đủ hình khối black nhẻm cơ mà thôi. Và sương tối cũng dần dần ướp xuống, rải đều lên mặt đường, lên mái nhà, lên ngọn cây. đa số ngôi đơn vị gạch mái đỏ nhỏ dại bé, dần dần sáng đèn và đỏ lửa. Các người vui vẻ ngồi cạnh nhau, sẻ chia lẫn nhau những nóng áp. Rủ rỉ lẫn nhau nghe hầu hết chuyện của ngày dài. Bên đống lửa, chú mèo mướp ở ngủ con gà ngủ gật. Kỹ lưỡng đó, con chó mực cũng cuộn mình ngủ say. Ko kể đường, thưa thớt vài người đi làm việc về muộn, cúi gằm lao nhanh để muốn sớm về nhà. Bọn họ chạy vụt qua, để lại phần lớn vệt sáng sủa trong đêm. Với rồi, trời về tối hẳn, khu đất trời giá buốt lẽo, im ắng, chỉ còn tiếng lá rít gào, tiếng lá khô xào xạc. Toàn bộ mọi bạn đều đã yên vị vào mái nóng của mình. Cố gắng là trời đang về đêm.

Khung cảnh hoàng hôn của nông thôn vào các ngày đông, đem đến cho em những cảm hứng thật quánh biệt. Là rét, là tối đấy. Nhưng chủ yếu nhờ đó, cảm xúc hạnh phúc khi được ôm chú mèo nhỏ, tựa vào lưng cha xem mẹ nấu cơm trắng trong bếp mới càng thêm ấm áp. Những vui miệng mộc mạc, giản dị ấy chỉ gồm có buổi hoàng hôn mới đưa về được.

Tả lại một cảnh đẹp của quê nhà mà em mê thích (mẫu 7)

Nhà thơ Đỗ Trung Quân gồm viết:

"Quê mùi hương là lối đi học

Con về rợp bướm kim cương bay…"

Đối với em cũng thế! nhỏ đường tới trường gần gũi, thân mật với em như bầu bạn. Nó là một trong hình ảnh của quê hương đang đắm sâu cùng ngân vọng vào em.

Con đường phố mang tên con đường Nguyễn Đình Chiểu. Lòng đường tuy bé nhỏ nhưng đẹp nhất lắm. Hai bên đường tất cả hàng me xanh đậy mát. Buổi sáng, đông đảo cành me thả lá úa xuống khía cạnh đường. Con đường nhựa nhẵn bóng, đen sẫm, sinh hoạt giữa có vạch sơn trắng phân tách hai phần đường cho xe chạy trái chiều nhau. Xe cộ máy, xe đạp tấp nập trên đường. Tiếng xe píp píp liên hồi. Các cô bán hàng rong kĩu kịt hồ hết quang gánh đầy ắp rau xanh quả. Chúng em tung tăng cắp sách mang lại trường. Người nào cũng hối hả trên tuyến đường phố. Bên trên cây sấu già ven đường, các chú chim khiêu vũ nhót, chuyền cành. Tiếng chim ko ngớt vọng ra, vang cả trên bầu trời xanh thẳm. Khía cạnh Trời bên trên cao, con đường thưa bạn hơn. Rất nhiều ngôi nhà cao tầng liền kề nhìn ra ngoài đường với vẻ nguy nga, tráng lệ. Các cửa hàng, cửa ngõ hiệu xuất hiện đón khách. Ánh nắng và nóng óng ả rải xuống khía cạnh đường. Tuyến phố ánh lên, bóng sáng như dải lụa. Một làn gió vơi thổi qua, phần đa lá me lìa cành rơi lả tả, rơi bên trên vai áo tín đồ qua con đường như lưu lại luyến. Hoa sữa bên trên cả vỉa hè ngan ngát hương đưa. Hoa đậu từng chùm tím biếc, rủ xuống lề mặt đường như mong mỏi nói một điều: tuyến phố này đẹp nhất lắm! Những chiều tối hay đầy đủ đêm tối mùa hè ngồi ở chỗ này thì thật là thú vị. Em lưu giữ từng nụ hoa, từng viên gạch ốp trên lề đường, từng gốc me già thân thiết. Tuyến đường này không chỉ là là bạn của riêng em, nó còn là bạn bè của hầu hết chị lao công.

Đêm đêm, trên tuyến phố này, mặc dù cho là mùa hè hay ngày đông giá rét, tiếng thanh hao tre luôn luôn xao xác bên dưới hàng me. Bên nhà đã ngủ say nhưng vẫn đang còn tiếng chổi tre sột soạt trên đường. đông đảo lúc ấy, tuyến phố mới vắng tanh vẻ và đẹp làm sao!

Con đường quê hương quá thân thuộc với em. Từ lâu, đường và em như song bạn. Đường đã nâng cách em đi, góp em triển khai ước mơ ước mơ của riêng biệt mình.

Tả lại một cảnh quan của quê nhà mà em say đắm (mẫu 8)

Quê mùi hương là nơi ra đựng tiếng khóc xin chào đời, nơi chứng kiến từng bước trưởng thành và là địa điểm đi về khôn cùng đỗi không nguy hiểm của từng người. Bởi thế mà ta yêu hơn cả từng nhỏ đường, từng hòn đất và hơn hết là niềm trường đoản cú hào về số đông cảnh đẹp nhất của quê hương. Với tôi, tôi cực kỳ yêu cùng thích cảnh đẹp của khu sinh thái xanh núi Ngăm sinh hoạt quê tôi.

Khu sinh thái xanh núi Ngăm cách hà thành 90km, bí quyết trung tâm thành phố Nam Định 12km và nằm ngay gần quần thể di tích lịch sử Phủ Dầy ở thị xã Vụ Bản. Dọc từ quốc lộ 38B ta sẽ đến với mảnh đất nền tuyệt đẹp nhất mà tạo nên hóa sẽ ban tặng. Vượt qua cảnh cổng màu kim cương đồ sộ, các bạn sẽ thực sự tưởng ngàng trước với khung cảnh có một không hai ở đây.

Phía bên tay phải là 1 trong những nhánh sông nhỏ mà nước mùa nào cũng trong veo, nhân từ hòa. Ven sông là cánh đồng lúa bát ngát, vào mùa hè lại chín vàng ươm, tỏa mùi thơm thân thuộc của ruộng đồng quê hương. Ở phí mặt tay trái chính là ngọn núi Ngăm bao phủ đầy thông. Càng tăng trưởng cao, khách phượt lại được tận hưởng không khí thoáng đãng dưới đồi thông vi vu vào gió ngàn.

Nơi đây còn tồn tại dòng suối nhỏ chảy từ trên núi xuống. Một làn nước trong veo và mát lành khiến người nào cũng cảm thấy lạnh giá giữa đầy đủ ngày hè oi bức. Ngồi bên trên núi, lắng tai tiếng suối tan róc rách trong tiếng gió nghìn thì hồ hết mệt nhọc, lúng túng về cuộc sống thường ngày như được xua tan, dường chỗ cho việc thanh thản và an nhiên.

Hè về cũng là mùa sen nở. Ở chính giữa khu sinh thái là 1 hồ sen lớn, xanh xuất sắc sum xuê. Dưới ánh nắng chói chang của ngày hè, nhan sắc hồng thắm của không ít bông hoa càng trở cần lung linh và rực rỡ. Ngay cạnh đó là sân vườn trồng hoa phía dương với đầy đủ cây hoa cao quá đầu người, cành hoa to bởi hai bàn tay người lớn nở bung về phía mặt trời. Mùi thơm của các loài hoa thuộc hương nắng, hương gió của mảnh đất nền nơi đây đã tạo ra một mùi hương vị rất đặc biệt, làm cho mê lòng bao người nơi đây.

Bên cạnh đó, khu sinh thái núi Ngăm còn là nơi chơi nhởi bổ ích, lí thú cho hồ hết người. Có rất nhiều trò chơi giải trí như trượt patin, xích đu, đạp xe đạp hay là đùa nghịch trong làn nước mát nơi bể bơi. Du khách cũng khá được thưởng thức đông đảo món ăn đồng quê, đặc sản nổi tiếng nơi đây.

Khu phượt sinh thái núi Ngăm vô cùng đẹp khiến ai đã từng mang đến đây đều ước ao quay trở lại. Là những người dân con quê hương, mọi bạn hãy bình thường tay bảo đảm và cách tân và phát triển khu phượt này.

Tả lại một cảnh đẹp của quê nhà mà em mê thích (mẫu 9)

Nếu Quảng Bình được biết đến với chiếc Nhật Lệ đầy tươi trẻ cùng sống động, Huế khét tiếng với chiếc Hương hiền khô hoà, thơ mộng đầy ưu tư. Thì tới với Đà Nẵng quê hương mình, các bạn sẽ cảm dấn được loại sông Hàn đầy khoẻ khoắn nhưng cũng rất đỗi dịu dàng êm ả và xinh đẹp. Sông Hàn là niềm từ bỏ hào mãnh liệt của fan dân Đà Nẵng với trở thành nét xin xắn văn hoá du ngoạn của nơi đây.

Có dịp ngắm nhìn dòng sông Hàn toàn vẹn trong một ngày, bạn sẽ cảm nhận thấy những nét đẹp đặc trưng của chiếc sông. Vào buổi sáng, khi mà lại cả khu đất trời, cỏ cây sẽ thấm đẫm tương đối sương, sông Hàn không nguy hiểm đến lạ. Nhanh chóng mai, mẫu sông nhân hậu hoà cùng e ấp như người đàn bà đôi mươi, lòng sông như một dải lụa mềm mịn và mượt mà lững lờ trôi. Khi ông phương diện trời nhảy nhót trên đông đảo tòa nhà cao tầng của phố xá, tủ ló sau từng rặng cây, cũng là lúc chiếc sông Hàn khoác lên mình một màu sắc áo mới. đều tia nắng nóng như đã vui đùa, nói chuyện với loại nước, phương diện nước lóng lánh, ánh vàng của nắng nóng cùng màu xanh của nước tạo nên sự hài hoà, hết sức đỗi phải thơ. Mặt sông như một dòng gương mập mạp to lớn.

Những hàng Bạch Dương, đều ngôi nhà cao tầng liền kề cũng tranh thủ ngắm nghía mình dưới mặt nước trong veo. Gió bây giờ mạnh hơn, sóng vỗ rì rào xua tan vẻ yên ổn tĩnh của sáng sớm mai, hòa cùng rất nhịp điệu tươi trẻ, sôi động, đầy khoẻ khoắn của thành phố. Khi hoàng hôn buông xuống, ông phương diện trời vội vã trở về nhà nghỉ ngơi sau ngày dài rong nghịch mệt mỏi.

Tả lại một cảnh đẹp của quê hương mà em đam mê (mẫu 10)

Quê hương là khu vực nuôi dưỡng ta khôn lớn, tự thuở nằm nôi ta đã làm được nghe người mẹ hát những bài ca dạy ta yêu thương quê. Nhớ về địa điểm chôn nhau giảm rốn, em không chỉ yêu ngoài ra tự hào vì chưng nơi đó có dòng sông Hương đẹp mắt say lòng người.

Dòng sông Hương bắt nguồn từ dãy núi Trường tô hùng vĩ, mang chiếc thơ mộng, thanh vào về với vượt Thiên- Huế. Phía 2 bên bờ sông là đa số hàng cây lâu năm như phượng, bởi lăng, bàng... Khi xuân tới, toàn bộ cùng trổ ra đều búp non xanh mơn mởn, sức sống như tràn ra hồ hết ngóc ngách quanh sông. Hè về, số đông cây phượng nở hoa đỏ cả một góc, bằng lăng cũng tím cả một trời. Nhị màu tím, đỏ kết hợp với nhau, làm nền mang lại nhau khiến cho bờ sông rực rỡ, ham mê bao đơn vị nhiếp ảnh. Vào chiều thu, lá kim cương khẽ rơi, trên các bãi cỏ ven sông, thấp thoáng một vài tín đồ câu cá và các cụ ông cụ bà già đang cùng mọi người trong nhà chơi một ván cờ tướng, sông khi ấy trông bình dị, nhân từ hòa lắm. Đông về, cây trồng xác xơ, làn gió hanh hao lướt qua khẽ rung các cành khẳng khiu, nhưng trên lối đi, các hai bạn trẻ vẫn ráng tay nhau, ngắm khía cạnh sông phẳng lặng như gương khiến cho con sông đẹp, tất cả sức sống hơn. Kè sông đã đẹp, phương diện sông càng đẹp mắt hơn. Nước vào sông mùa nào thì cũng đầy ăm ắp, trong xanh và phẳng như phương diện gương soi bóng khung trời và cảnh quan ven sông. Lòng sông rộng, thỉnh thoảng một vài ba làn gió vơi thổi qua, những đẩy sóng lăn tăn xô đẩy nhau như nghịch trò xua đuổi bắt cho tới tận bờ vị trí kia sông. Mùa đông, sông với trên mình cái áo xám như thai trời. Cho tới mùa xuân, mẫu áo ấy được thay bởi màu hồng duyên dáng như tà áo của người thanh nữ mới lớn, trông nữ tính đằm thắm lắm. Khi hè về, đôi cánh của sông rực rỡ, tươi tắn như thiếu nữ hồn nhiên, lơ đãng ngắm nhìn phố Huế thơ mộng. Thu về, mẫu áo xanh vào mà bầu trời mang đến cho sông khiến cho nó đẹp nhất lạ. Dù cho là mùa làm sao đi chăng nữa, sông vẫn quyến rũ như một dải lụa nỗ lực ngang qua quê em. Sông hương đẹp, mặn mà như con tín đồ nơi xứ Huế mơ mộng này. Vì chưng vậy mà lại mọi hoạt động vui chơi của người dân tại đây đều sở hữu nét hợp lý đặc trưng. Nhất là lúc đi thuyền long trên sông, nghe câu phái nam Ai, nam giới Bình, nghe nhịp phách tiền, đàn tranh,... Giỏi ngắm thai trời tối ngày trăng sáng khi đã ngồi ven sông, với ngắm hoàng hôn trên loại cầu bắc qua sông... Những lúc đó tâm hồn em như hòa vào làm cho một với bé sông. Em như nghe văng vẳng giờ chuông miếu Thiên Mụ, giờ đồng hồ lòng sông ngân nga phần đa câu dặm, câu ca ngọt ngào,... Ngắm con sông quê vào một ngày nhà nhật, em bỗng nhiên nhớ tới tòa tháp "Ai vẫn đặt thương hiệu cho chiếc sông" của Hoàng che Ngọc Tường, và các tác phẩm văn chương không giống nữa viết về con sông Hương. Con sông quê đang đi vào những áng văn muôn thuở bất hủ, tương tự như là minh chứng cho vẻ đẹp mắt vĩnh cửu của nó vậy.

Em hết sức yêu loại sông Hương, đó là một trong những cảnh đẹp tạo sự nét đặc thù của xứ Huế thân thương. Em sẽ nỗ lực học tập chăm chỉ để về sau thành công, đi muôn nơi, mang vẻ đẹp của dòng sông này tới số đông người.

Tả lại một cảnh quan của quê hương mà em ưa thích (mẫu 11)

Quê mùi hương em là một trong vùng quê vô cùng thanh bình. Mỗi khi hè về, em lại được trở lại viếng thăm quê. Thời tiết ngày hè nóng bức, tuy vậy ở quê lại rất dễ dàng chịu. Bọn chúng em thường rủ nhau ra bé đê đầu làng nghịch thả diều. Gần như cơn gió mát mẻ đã xua đi dòng oi bức. Cơ hội này, ông mặt trời giống như một quả cầu lửa vĩ đại trên nền trời đỏ rực, rồi dần dần dần bặt tăm sau lũy tre xanh. Cánh đồng lúa không bến bờ thơm ngào ngạt. Em yêu biết bao quê hương yêu mến của mình.

Tả lại một cảnh quan của quê nhà mà em yêu thích (mẫu 12)

Chiều về, thành phố quê em trở nên nhộn nhịp. Ông khía cạnh trời nhuộm đã đang lặn dần. Thỉnh thoảng, phần nhiều cơn gió thổi mang đến xoa dịu cái nóng cho con người. Kế bên đường, xe cộ cộ ban đầu nhiều hơn. Tiếng tiếng còi bấm inch ỏi. Mọi tín đồ đều mong về lại quê hương thật nhanh để kị khỏi loại nóng. Hai bên đường, những hàng tiệm đã chuẩn bị lên đèn. Các quán ăn thường rất đông đúc. Em yêu biết bao quê hương của mình.

Tả lại một cảnh quan của quê nhà mà em mê say (mẫu 13)

Quảng Ninh là địa điểm em có mặt và bự lên. Đây là 1 trong những thành phố nằm ven biển. Không chỉ có vậy quê em còn có nhiều danh lam chiến thắng cảnh nổi tiếng. Một trong các đó là Vịnh Hạ Long. Vịnh gồm tương đối nhiều hòn đảo nhỏ với hình dáng kì lại. Các hòn đảo được lấy tên theo dáng vẻ của hòn đảo như: hòn Trống Mái, đảo Con Gà, làm sao là hang Đầu Gỗ… gần Vịnh Hạ Long, nhiều du khách sạn nhà hàng quán ăn rất đẹp được xây dựng để ship hàng phát triển du lịch. Hiện nay, Vịnh Hạ Long chính là một vào những vị trí du lịch số 1 của cả nước. Điều này đã giúp cho quê em ngày dần phát triển. Em cảm giác rất thương yêu và tự hào về quê nhà của mình.

Tả lại một cảnh đẹp của quê nhà mà em say đắm (mẫu 14)

Nghỉ hè năm nay, em được về quê nước ngoài chơi. Quê em nằm ở ngoại thành của thủ đô Hà Nội. Thế cho nên nơi đây vẫn còn mang các vẻ đẹp nhất của làng quê xưa. Phần lớn cánh đồng lúa kim cương ươm, thơm mùi hương lúa chín. Số đông vườn công ty đầy cây trái không nên quả. Đầu làng, lũy tre in với mái đình cổ xưa và nghiêm trang. Em thường cùng các anh chị em ra con đê đầu buôn bản thả diều. Ở đây rất lạnh mát và rộng rãi. Quê nhà em thật im bình biết bao.

Tả lại một cảnh quan của quê nhà mà em mê say (mẫu 15)

Quê hương nằm tại ngoại thành của tp. Hà nội Hà Nội. Từng lần trở lại viếng thăm quê, em đều cảm thấy vô cùng thích thú. Bởi vì hình hình ảnh cánh đồng lúa rộng mênh mông. Trên con đê đầu làng, từng bọn trâu tung tăng gặm cỏ. Phía xa xa, ông mặt trời mọc rồi lặn sau lũy tre xanh. Nhưng quê hương của em cũng ngày càng tân tiến hơn. Nhiều tòa nhà to lớn, rộng thoải mái mọc lên. Những bé đường cũng khá được xây dựng khang trang hơn. Rất nhiều phương tiện giao thông vận tải cũng vận chuyển tấp nập hơn. Em cảm xúc rất trường đoản cú hào về quê nhà của mình.

Tả lại một cảnh đẹp của quê nhà mà em mê thích (mẫu 16)

Hè đến, em lại được trở về viếng thăm quê. Quê em là một trong những vùng ven biển. Bãi tắm biển Sầm Sơn khét tiếng thu hút không hề ít khách du lịch. Vào từng buổi chiều, em cùng với các cả nhà ra biển cả chơi. Bờ biển cả mới rộng lớn làm sao. Ngay gần bờ biển, nhiều nhà hàng, khách hàng sạn, tiệm ăn… mọc lên san sát nhau. Xe cộ chuyên chở tập nấp, phố xá đông đảo khách du lịch. Quê nhà em đang ngày càng cách tân và phát triển hơn. Em cảm giác rất vui vì chưng điều đó.

Tả lại một cảnh đẹp của quê nhà mà em thích (mẫu 17)

Mỗi lần nghe người ta nhắc về hai từ tp hà nội Hà Nội, lòng em lại thấy bâng khuâng lạ. Bởi đấy là thành phố nhưng em yêu thương nhất. Ban ngày, thủ đô hà nội tấp nập lắm. Phần đa dòng xe thông suốt nhau trê tuyến phố như dòng sông đang chảy dài vô tận. đều hàng cây hoa sữa, xà cừ, bởi lăng… xanh mát, yên yên canh giữ đường phố. Buổi tối đến, thủ đô chìm chìm trong ánh sáng tủ láp của đèn đêm. Tín đồ dân thủ đô hà nội thanh lịch, thân thiện. Quê hương thủ đô hà nội của em đẹp biết nhịn nhường nào!

Tả lại một cảnh đẹp của quê hương mà em yêu thích (mẫu 18)

Quê mùi hương em mới tươi vui làm sao! Những con phố làng quanh co trải lâu năm tít tắp. Phía hai bên đường là số đông lũy tre xanh xao rào vào gió. Tuyến đường đất trải dài đến vô tận. Tư mùa xuân, hạ, thu, đông ở quê nhà em đều sở hữu những vẻ đẹp khôn xiết riêng. Xuân về quê em như cầm áo mới, color của chồi non của hoa color bung nở rực rỡ tỏa nắng làm lên một vùng đất trời ngập cả sức sống. Hầu hết ngày hè, tiếng ve kêu râm ran bên trên vòm cây xanh lá. Cây đa địa điểm đầu đình là nơi đám đông tập trung nhất. Như thế nào trẻ con, người già, tiếng cười đùa rôm rả vang vọng khắp không khí làng quê, những bóng mát xanh như lộ diện một khoảng tầm trời xanh non mới, không còn cái nóng như thiêu đốt của nắng và nóng hạ mà chỉ từ những cơn gió, những mẩu chuyện trò của trẻ em nhỏ, người già. Chiều chiều, trên gần như cánh đồng lúa rubi là những bọn cò cất cánh lả cất cánh la. đầy đủ cơn gió hè sở hữu theo hương đồng cỏ nội bay đi khắp tuyến đường làng. Mùi hương lúa bắt đầu quyện vào mùi khu đất đai như một vết ấn tuyệt đối hoàn hảo nhất nhưng em chẳng thể nào quên nơi quê nhà mình. Thu sang, lá vàng lại làm cho bức tranh quê thêm bao phần thơ mộng, cảnh quan ấy gợi lên mọi rung động, hầu hết hoài niệm thân quen. Đông về, không gian yên lặng và chỉ với tiếng rít của không ít cơn gió buốt lạnh. Cây cối khi ấy bé gò cùng yếu ớt tuy vậy vùng đất ấy vẫn lặng lẽ cố cố kỉnh nuôi vào mình cái chảy tràn trề nhựa sống nhằm rồi lúc xuân lịch sự lại góp thêm phần rực rỡ, sáng sủa tươi. Quê hương! nhì tiếng hotline ấy thật thân mật và ngay sát gũi. Mảnh đất ven bờ sông Hồng được nhận ra bao phù sa, làm lên vùng quê trù phú cùng màu mỡ, đẹp tươi đến như vậy. Ôi, em yêu biết mấy quê hương tươi đẹp mắt của mình!

Tả lại một cảnh quan của quê hương mà em phù hợp (mẫu 19)

Quê hương em là 1 trong làng chài nhỏ tuổi ven biển miền trung bộ với phần nhiều bãi bờ cát trắng nghiêng nghiêng đón sóng biển. Quanh năm, sóng hải dương vỗ rì rào, làm cho nhẵn thín đầy đủ gò đá nhấp nhô giáp mép nước. Mờ sáng, thuyền đi lưới cá về cập bãi. Dân chài lấy cá lên chợ bán. Xóm em bao gồm ngót nhì trăm nóc nhà, tất cả mái nhà khuất phía sau rặng dừa, bãi dương rì rào gió thổi. Đường làng cũng được tráng bê tông nhưng cũng đều có đoạn còn nguyên con đường mang cát biển. Trẻ con trong làng tới trường học ngay gần đó, sinh hoạt ngay thân xóm chài. Lẫn trong tiếng sóng biển cả là giọng đọc bài bác của đám trẻ, giọng giảng bài bác của cô giáo. Vào ngày hội làng với tạ lễ cá ông, lớp học thường xuyên được nghỉ cùng được trở thành nơi dân làng mạc tụ họp. Làng mạc em tuy túng thiếu nhưng em vẫn yêu thôn tha thiết. Mai này đến lớp xa quê, em sẽ sở hữu theo trong trái tim mình giờ sóng biển khơi và làn gió mát của bến bãi dương bốn mùa lộng gió. Em yêu sao làng hải dương quê em.

Tả lại một cảnh quan của quê hương mà em mê thích (mẫu 20)

Lệ Thủy, đó chính là tên call của quê nhà em, một vùng chiêm trũng vị trí dải đất hẹp ven bờ biển miền Trung, đẹp và trù phú lắm. Vào vụ mùa đông xuân, chim én cất cánh về đây nhiều vô kể, bao gồm thửa ruộng cùng một lúc gồm đến hàng trăm con én chao liệng lách trên tấm thảm nhung xanh. Dọc hầu hết bờ ruộng, cò trắng đứng thành hàng, lặng phăng phắc. Nhưng chỉ cần nghe tiếng hễ nào đó như tiếng khua đuổi cá của dân chài lưới thì những chấm white ấy vội vàng bốc bản thân lên không trung, dang rộng nhị cánh, trôi thành từng đàn về tận tít trời xa... Đứng ở giữa cánh đồng vào thời khắc lúa đã thì con gái, mới thưởng thức được vẻ đẹp rất cần thơ của cánh đồng. Đẹp duy nhất là ngắm nhìn những dịp sóng lúa xua đuổi nhau gấp vàng, khấp khểnh lên xuống, đồng nhất như một tấm thảm nhung xanh cơ mà ai đó sẽ tung lên hạ xuống. Fan làng em đi xa, những lần về quê, không ai không tạm dừng để ngắm đồng lúa quê mình, để tìm lại ở chỗ này những kỉ niệm của một thời thơ ấu: đẹp, hồn nhiên và ấm áp hương đồng.

Tả lại một cảnh quan của quê hương mà em ham mê (mẫu 21)

Em hình thành và bự lên bên trên quê ngoại, chính là huyện Thạch Thành, Thanh Hóa. Đó là 1 vùng trung du đồi núi trập trùng. Dải đất này luôn luôn nhuộm bắt đầu những dung nhan màu của cuộc sống thanh bình đang từng ngày thay domain authority đổi thịt. Giữa cánh đồng là thức giấc lộ nối từ bỏ quốc lộ 1A đến thị trấn Kim Tân, trung trung ương của thị trấn Thạch Thành. Các cái xe bò đang chở phân ra đồng bón mang lại lúa, lăn hầu như trên mặt con đường nhựa. Nắng đang lên cao, vậy nhưng mà em vẫn tần ngần nhìn mãi “dải lụa xanh” này sẽ không biết chán. Mai đây, khi mùa gặt đến, cả cánh đồng sẽ xoàn rực lên và rộn rã tiếng nói, giờ đồng hồ cười của các người dân cày đi thu hoạch lúa. Còn bây giờ, cánh đồng đã nhuộm một màu xanh, màu xanh của niềm hy vọng, chắc hẳn rằng sẽ báo hiệu một mùa gặt bội thu.

Tả lại một cảnh quan của quê nhà mà em thích hợp (mẫu 22)

Quê mùi hương tôi không đẹp buộc phải thơ tuy vậy cũng đủ để tự hào cơ mà nói rằng được thả diều mỗi chiều trên đê trái là tuyệt. Gần như tia nắng sau cùng trong ngày còn còn sót lại cũng là lúc bầy trẻ cửa hàng chúng tôi kéo nhau ra bãi cát chân đê chơi. Từng làn gió mát phả trong bầu không khí đưa những cái diều cất cánh xa và cất cánh cao. Nó nhờ cất hộ gắm mong mơ về một tương lai tươi vui của lũ trẻ buôn bản quê. Tiếp tế đó, con sông Hồng quanh năm mải miết tan bồi đắp phù sa đến hai hàng cây lan bóng soi mình xuống khía cạnh nước khiến cảnh đồ vật trở bắt buộc hữu tình. Đứng nhìn hoàng hôn đã dần tắt, ánh hồng vẫn dần mất đi cảm giác tiếc nuối kỳ lạ kỳ. Chao ôi! Một ngày sôi động, ồn ào đã hoàn thành để nhịn nhường chỗ cho một đêm yên ả.

Tả lại một cảnh quan của quê nhà mà em ưa thích (mẫu 23)

“Đường vô xứ Nghệ xung quanh quanh
Non xanh nước biếc như tranh họa đồ”

Câu ca dao đó nói đến cảnh đẹp của xứ Nghệ với đó cũng đó là quê hương thơm em. Quê em có dòng sông Lam thánh thiện hòa, nước trôi lững lờ. 2 bên bờ sông là mọi xóm xóm trù phú với những bãi ngô xanh mướt. Phía xa xa là núi Hồng Lĩnh như tường ngăn thành đảm bảo dân làng. Quê em không có những khu nhà ở khang trang mà lại chỉ bao gồm ngôi nhà ngói đỏ ở xem giữa những vườn cây tươi tốt. Tuy cuộc sống còn lam bạn hữu và khó khăn nhưng fan dân tại đây đều hiền hậu lành, dễ dàng mến. Vào kỳ du lịch hè, em thường được mẹ mang tới bờ đê chơi vào giờ chiều vì phong cảnh ở đây khôn cùng đẹp. Em rất yêu quê nhà của mình.

Tả lại một cảnh quan của quê hương mà em say mê (mẫu 24)

Một buổi sáng, bà ngoại gửi em ra đồng nhặt cỏ cùng rất dì. Bước chân ngắn của em cứ líu lo níu đầm bà ném lên cho được con đê cao. Lần đầu tiên, em đứng bên trên đê làng. Cả một cánh đồng bao la trải dài các lượn sóng xanh rập rờn tới các dãy núi xa vời. Rất nhiều cánh cò đã lả cánh như các con diều white chấp chới bay về phía mặt trời. Phương Đông sáng hồng lên, mọi đám mây ngũ sắc mang đến tôi một ấn tượng thần tiên. Ôi, bé đê làng! 1 trong các buổi bình minh. Quê nhà em thật sáng chóe biết bao nhiêu.

Tả lại một cảnh đẹp của quê nhà mà em say mê (mẫu 25)

Ôi! Sông nước quê nhà đẹp làm sao. Sau một năm gặp mặt lại, lần đầu tiên, em được nhìn cây cổ thụ già nơi các bạn nhỏ tuổi đang nô đùa và gần như tiếng vỗ tay hò reo giữa khu vực yên tĩnh sinh hoạt đồng quê. Không rất nhiều thế, địa điểm đây đã biến đổi hơn trước, phần đa tòa nhà cao tầng đã được xây nhiều hơn nữa trước hòa với con phố đã được tráng một lớp nhựa dày. Tiếp theo đó, em còn được thưởng thức các món đặc sản ở quê em trông nó ngon tuyệt. Tuy đều ngày về quê không