TRUYỆN EM DÁM NGỦ VỚI TÔI CHỨ

Tình yêu thương giống như một trò nghịch cút bắt. Những người ttốt mải mê đuổi theo loại bóng của ái tình để rồi đến cuối con phố mới giật mình nhận thấy đâu là niềm hạnh phúc mình bỏ lại. “Em có dám ngủ với tôi không?” - Câu cthị trấn tình đơn phương, phần đông cảm hứng yêu thương đến cháy lòng nhưng không được đáp thường cùng sự ráng chấp để theo xua đuổi một mối tình vô vọng… Tình yêu thương làm sao cho người tthấp dám sinh sống với dám yêu hết mình?

Cùng đón phát âm truyện lâu năm kỳ “Em có dám ngủ cùng với tôi không?” trên Tình yêu nam nữ của zoochleby.com.

Bạn đang xem: Truyện em dám ngủ với tôi chứ

Tôi đắm chìm vào trong cảm hứng tê mê. Có nào đấy cứ đọng nhói lên trong tâm tôi và hình hình ảnh Bảo Ngọc chẳng thể như thế nào xóa bỏ được. Tôi nhắm chặt mắt, tra cứu bờ môi của Hà Tmùi hương cơ mà vào đầu vẫn cứ đinh ninc tin rằng bản thân vẫn hôn cô gái ấy: Bảo Ngọc.


Bài liên quan:

Giá ck nghèo đi một chút

Em giấu đi...

Tại trong số đó, ông chồng tôi vẫn nước ngoài tình

Rình vợ ngoại tình


Hà Thương bao phủ lấy cổ tôi, trao mang lại tôi một nụ hôn nồng hậu. Trong nhoáng chốc, tôi cũng không hiểu biết nhiều hồ hết gì đang hoạt động qua lưu ý đến của mình, để rồi tôi nhảy lên câu nói:

- "Bảo Ngọc, anh xin lỗi, anh nngu lần xin lỗi em!"

Nụ hôn dường như lạnh nhạt sau lời nói ấy. Tôi msinh sống đôi mắt ra để nhìn sau rất nhiều phút ít đam mê. Nlỗi một bức xạ, tôi đẩy thiệt bạo dạn người con gái bản thân đã ôm hôn ra cùng vực dậy. Đó không phải là Bảo Ngọc, cơ mà nếu như không hẳn cô ấy thì tôi đang làm cho dòng cthị xã quái ác quỷ gì cố gắng này?

- "Thương thơm, tôi xin lỗi, Tmùi hương về đi".

Tôi ngồi dậy, xoa xoa phương diện mình mang lại tỉnh giấc apple với nói đa số lời thờ ơ sắc đẹp lẹm. Tôi hoàn toàn có thể cảm thấy được sự không thể tinh được với thương thơm tổn định của Hà Thương khi nghe đến tôi nói câu kia. Nhưng quả tình với tôi từ bây giờ, suy nghĩ, cảm xúc tuyệt bất kể máy gì không giống thuộc về Hà Thương hầu hết thiết yếu như thế nào len lỏi được vào vào đầu tôi. Trong mẫu bộ não bé dại nhỏ xíu ấy sẽ chật ních hình hình họa của Bảo Ngọc mất rồi.

Thương ôm lấy tôi từ bỏ phía sau, gục nguồn vào lưng tôi nhưng khóc:

- "Thương xin lỗi, chắc hẳn rằng Thương thơm đã làm cho Nam đau buồn quá nhiều. Thương thơm không nên rồi, hãy đến Thương thơm cơ hội để làm lại".

Đầu tôi nặng trĩu trịch do men rượu, các lắp thêm ngà ngà vô cùng tuy nhiên tôi vẫn đủ gọi Thương thơm vừa nói gì. Tôi mặc thây, tôi gỡ hầu hết ngón tay đã đan thật chặt để ôm tôi ra khỏi fan mình. Nhưng bỏ mặc bội phản ứng đó của tớ, Hà Thương lại siết chặt tay hơn:

- "Nam, em yêu anh!"

Tôi ngồi yên đi sau câu nói ấy. Chẳng cần tôi đã hết 5 năm trong đau đớn, 5 năm như một thằng khờ chạy theo Hà Thương thơm để mong chờ được nghe lời nói này giỏi sao? Tại sao lúc này này lại ko khiến tôi xúc đụng cho đổ vỡ òa vày hạnh phúc – trang bị cảm giác nhưng tôi đã ý muốn bao năm qua? Sao tôi thấy nó chẳng khác nào đầy đủ câu nói thường thì khác, thậm chí có lẽ nó có vẻ vô nghĩa lí rộng. Lạ thật! Hay là do tôi sẽ say bắt buộc mới nlỗi vậy?

- "Thương thơm về đi!"

Tôi kiên quyết đứng lên, msinh hoạt ô cửa cùng sẵn sàng chuẩn bị cho bài toán đóng chặt nó lại sau thời điểm Thương bước thông qua đó. Nhìn hành động của mình, Hà Thương thơm vừa khóc vừa chạy thoát ra khỏi căn chống. Thì sao chứ nhỉ? Ngoài ra phía trên bắt đầu là thứ 1 Tmùi hương rơi vào hoàn cảnh yếu tố hoàn cảnh kia, còn Bảo Ngọc, cô ấy đã có lần đề nghị ra khỏi căn uống chống của tớ nội địa đôi mắt rất nhiều lần rồi.

Từ khi nào Bảo Ngọc trở thành nỗi nhức trong tâm tôi? (Ảnh minh họa)

Chỉ còn sót lại bản thân tôi trong căn uống chống. Toàn thân tôi đau ê ẩm, đầu nặng trĩu trịch bởi vì uống vô số rượu. Nhưng toàn bộ không thấm vào đâu đối với cảm hứng khó chịu, đau đớn đã ra mắt trong lòng tôi. Tôi nhìn hầu như vật dụng trong căn phòng với tưởng tượng ra cảnh mỗi khi Bảo Ngọc vẫn hay vừa dọn dẹp vệ sinh vừa lăng líu hát. Thi phảng phất cô ấy lại làm vỡ một thứ đồ vật gì đấy rồi gãi đầu, gãi tai cười xòa. Tại sao tôi lại nhớ nụ cười của cô ý ấy mang đến thế? Nhớ cả nụ hôn trộm đầy đậm cá tính cùng giọt nước đôi mắt nhưng mà Bảo Ngọc chũm ngnạp năng lượng lại không cho tôi nhìn thấy? Tôi tức hiếp vào giấc mộng. lúc tôi khnghiền sản phẩm mi lại, tự khóe mắt, nước mắt tôi đang rơi.

*****

Tỉnh dậy sau một tối nhiều năm căng thẳng, điều đầu tiên mà lại tôi suy nghĩ tới là rất cần phải chạm chán Dũng, xin liên tưởng của Bảo Ngọc. Tôi rất cần phải tra cứu cô ấy dù cho tôi cũng chưa chắc chắn bản thân sẽ yêu cầu nói điều gì cùng với người con gái ấy. Nhưng có một điều cđọng thôi thúc tôi khiến cho tôi đề nghị tìm kiếm Bảo Ngọc mặc dù hoàn toàn có thể chỉ là bắt gặp cô ấy thôi cũng được.

Tôi điện thoại liên hồi dẫu vậy Dũng không nghe đồ vật. Bực bản thân, tôi đem xe pháo pchờ sang trọng công ty cậu ta nhằm hỏi trực tiếp. Tôi không muốn lãng phí thêm 1 khoảng thời gian rất ngắn nào nữa. Cái cảm hứng ngồi đây, trong căn uống phòng này 1 mình với đo đắn điều gì đã xẩy ra với Bảo Ngọc khiến tôi bí bách cực kỳ.

Gần cho cánh cửa Ngọc, tôi đi thật lờ lững. Tôi thiếu tín nhiệm vào mắt mình khi nhìn thấy một cô gái dắt cái xe thiết bị tự cổng công ty Dũng ra. Bóng dáng đó thân thuộc lắm, chính xác là Bảo Ngọc rồi. Cô ấy không hề biết tôi làm việc phía sau. Bảo Ngọc dường như đang vội vàng đi đâu đó. Tôi không tồn tại kiêu dũng nhằm Điện thoại tư vấn cô ấy bởi trong đầu tôi không sẵn sàng mang đến tình huống này. Tôi cũng chưa biết mình đã nên nói đầy đủ gì với người con gái vì chưng mình nhưng mà chịu vô số thương thơm tổn định.

Tôi cđọng gắng lẳng lặng theo Bảo Ngọc. Cô ấy ghẹ vào trong 1 quá coffe, ngó trước, ngó sau rồi chọn 1 bàn để ngồi. Tôi ngồi bàn ngay đằng sau tuy thế Bảo Ngọc không còn hay biết. Vừa giỏi, Dũng điện thoại cảm ứng đến:

- "“Điện thoại đến tôi à? Có câu hỏi gì thế?”

- “Bảo Ngọc về lúc nào vậy?”

- “Ô, ông đang biết rồi à? Nó về sáng mau chóng nay. Con bé này quả như là… Vừa về mang lại nơi đã bắt buộc report tình hình rồi. Xem ra và đúng là nó cần được đi thật xa để quên ông thật rồi”.

Tiếng Dũng cười cợt chua chát vào Smartphone khiến cho tôi Cảm Xúc mình gồm lỗi khôn xiết. Tôi toan nói cùng với nó vài lời tuy thế rồi khựng lại khi nhìn thấy dáng một bạn quen thuộc phi vào quán. Là Hà Thương! Cô ấy ngó trước nhìn sau rồi tiến về phía bàn Bảo Ngọc ngồi. Một cuộc hứa hẹn của nhị người con gái gắn thêm bó cùng với tôi nhiều năm qua?

Tôi ngồi sau nhưng lại đủ nhằm nghe hoàn toản mẩu chuyện giữa Hà Thương thơm và Bảo Ngọc:

- “Chào em, xin lỗi vì đã hứa hẹn em như thế này. Chị không có tác dụng pthánh thiện em chứ?”

- "Không sao đâu chị, em cũng thảnh thơi ấy mà"

- "Hẹn em ra đây, chị ao ước hỏi em một điều, có phải… tất cả phải em cùng anh Nam đang xảy ra cthị trấn gì đó đúng không?"

Dù không thấy được gương mặt họ nhưng qua giọng điệu tôi có thể thấy được sự nóng sắng của Hà Thương cùng cũng cảm giác được sự bình tĩnh mang lại quái đản của Bảo Ngọc – một cô nàng tuổi sống tphải chăng hơn nhiều đối với Hà Thương:

- "Cthị trấn gì là cthị xã gì hả chị?"

- "Chị không biết chính xác là cthị xã gì mà lại chị thấy tất cả điều biệt lập rất lớn. Bao năm vừa qua anh Nam theo đuổi chị và chị biết cũng nngay gần ấy thời gian em yêu thì thầm anh ấy"

- "Sao từng nào năm qua chị không lúc nào hỏi em về vấn đề “tất cả cthị xã gì xảy ra” nhưng mà bây chừ lại hỏi?"

- "Vì… vày tiếng chị thấy anh Nam không còn giống trước nữa. Trước phía trên, trong mắt anh ấy luôn gồm chị tuy nhiên tiếng chị đang đọc được trong mắt anh ấy sự rối bời. Chị chỉ mong xác minch coi gồm điều gì xảy ra".

- "Em tưởng chị cùng tình nhân vẫn giỏi đẹp mắt, vậy thì nên cần gì chị yêu cầu quyên tâm cho tới xúc cảm của anh ý Nam ra sao? Bao nhiêu năm vừa qua chị cũng đâu tất cả để ý gì cho tới cảm giác của anh ấy ấy".

- "Có thể em nghĩ chị là người bắt cá nhì tay cơ mà quả tình chị có cảm xúc với anh Nam từ khóa lâu rồi. Nhưng chị nghĩ mình ko xứng danh với anh ấy. Mấy năm qua chị cố ý trốn rời, chị không đồng ý nguyên nhân là hy vọng anh ấy search tín đồ khác xuất sắc rộng chị để yêu. Chị cứ đọng nghĩ bản thân hoàn toàn có thể gạt bỏ được cảm xúc cùng với anh ấy lúc anh ấy bao gồm fan khác.

Hôm gặp mặt nhau ngơi nghỉ khu vui chơi công viên, thực tế là chị nhận thấy anh Nam với em yêu cầu vẫn cố ý làm rứa nhằm anh ấy tức và quên chị đi. Nhưng chị đích thực ngạc nhiên, khi anh ấy hôn em, trái tyên ổn chị nhức lắm. Chị nhận thấy rằng chị vượt yêu thương anh ấy với cấp thiết mất anh ấy được. Nhìn anh ấy lôi em đi, bỏ lại chị phía đằng sau sườn lưng chị new biết cảm xúc thực thụ của bản thân mình là gì. Bao năm qua anh ấy luôn mặt chị, chạy tới khi chị phải phải chị không có được loại xúc cảm thiếu tính tín đồ mình yêu thương tmùi hương cho đến lúc bắt gặp anh ấy và em…"

- "Chị mong muốn biết cthị xã của em cùng anh ấy để làm gì?"

- "Chị thấy anh ấy khác lắm, anh Nam cơ mà chị thân quen chưa từng điều này lúc nào. Chị nghĩ về anh ấy đang bị phân trung khu bởi vì em. Nhưng có thể kia chỉ với cảm giác thấy có lỗi chứ đọng chưa phải tình thương. Hoặc anh ấy vẫn đau buồn thừa mà lại ngộ nhận tình yêu với em… Chị… chị không thích em đau đớn. 5 năm qua anh ấy chỉ yêu bản thân chị yêu cầu chị tin kia new là tình thân chân thành".

Xem thêm: 210 Quotes Bạn Thân Ý Tưởng, Những Câu Nói Hay Về Tình Bạn Thân 999 Like

- "Em hiểu rồi. Chị hy vọng xác định quan hệ của em cùng anh Nam nhằm tiến cho tới với anh ấy đúng không? Chị im trung tâm, giữa em và anh ấy không có vấn đề gì cả. Em cũng không có ý định chiếm anh ấy ngoài chị. Em cũng không thích trường đoản cú đổi thay bản thân thành kẻ đáng thương, thừa nhận tình yêu ba thí tuyệt chỉ là sản phẩm công nghệ bao phủ khu vực trống trong thâm tâm anh ấy. Em yêu đơn pmùi hương tuy thế em gồm lòng từ trọng của chính mình. Và tự giờ, em cũng không thể ước ao tiếp tục tình thân đối chọi phương thơm ấy nữa. Anh ấy không xứng danh với tình thương của em".

Nói kết thúc câu ấy, Bảo Ngọc xin phxay ra về. Trong trong cả cuộc thủ thỉ đó, đã có nhiều lần tôi mong mỏi vực dậy, ao ước sang nói một câu với Hà Thương thơm rằng: “Thương không hẳn là tôi nhằm hiểu gần như gì sẽ diễn ra trong tôi” hoặc chí ít tôi nói một lời gì đó để bênh vực Bảo Ngọc mang đến cô ấy không trở nên những lời lẽ tưởng nlỗi dìu dịu tuy vậy lại quá tàn bạo của Hà Thương có tác dụng đau. Nhưng rồi tôi đang ngồi lặng đó. Ngồi lặng nghe Hà Thương thơm ám chỉ đầy đủ điều về mối quan hệ của tớ và cô ấy khiến cho Bảo Ngọc đề xuất buông tay. Tôi cũng chỉ biết ngồi im đi Lúc nhìn Bảo Ngọc bước ra về… Tôi là 1 trong thằng hèn!

2 ngày trời tôi ở bẹp vào bên, không nạp năng lượng, ko uống. Trong đầu tôi rứa so với coi thực tế ai mới là bạn tôi yêu? Sự ngán ngẩm và suy sụp này của mình bởi vì Hà Tmùi hương vẫn đối xử hung tàn cùng với tôi hay bởi vì tôi khoắc khoải nhớ Bảo Ngọc? Tôi đắn đo bản thân yêu ai tuy thế tôi chắc hẳn rằng khi nghĩ về Bảo Ngọc tôi thấy tlặng bản thân âu sầu rộng gấp bội lần. Từ lúc nào, Bảo Ngọc phát triển thành một nỗi ám ảnh cùng với tôi đến nhỏng vậy? Từ khi nào cô ấy lại đạt được cái gia thế khiến tôi nhức đớn? Hay là từ lúc tôi biết cơ mà ko chịu quá nhận: Mình yêu Bảo Ngọc?

Tôi vẫn khiến cho Bảo Ngọc 1 mình chống chọi cùng với nỗi nhức tự hầu hết lời tàn khốc của một cô gái khác (Ảnh minch họa)

Tôi Gọi cho Dũng:

- “Bảo Ngọc tất cả công ty không? Tôi điện thoại thông minh nhưng dường như Bảo Ngọc cầm cố số. Tôi mong muốn chạm chán Bảo Ngọc”

- “Để có tác dụng gì? Ông ko nhớ tôi đã có lần nói gì à? Ông không yêu thương nó thì xin chớ khuấy hễ chổ chính giữa hồn của nó ngoài ra. Nó đang học giải pháp quên ông, ông đừng chuyển tay ra vớt nó lên rồi gấp vã buông ngay sau đó. Nlỗi thế nó đang đau tăng gấp bội. Ông là các bạn tuy thế nó là em gái tôi, chớ nhằm tôi yêu cầu xoay khía cạnh với ông vày chuyện này”.

- “Tôi mong muốn chạm chán Bảo Ngọc, ông làm ơn đi”

Tiếng nói của tớ thiết tha, khẩn cầu khiến Dũng có vẻ như nlỗi ngạc nhiên nhiều lắm. Cậu ta lưỡng lự rồi nói:

- "Nó đi rồi!"

- "Đi đâu?"

Tôi hét lên vào điện thoại nhỏng một nhỏ thú dữ bị thương. Sự lồng lộn của mình khiến Dũng cũng đề nghị lag mình:

- "Nó vào lại Vũng Tàu. Con bé vào kia làm cho cửa hàng bốn nhân của dì tôi.

- "Tại ngoài này đâu bao gồm ti tỉ vấn đề nhưng mà bắt buộc vào trong đó. Sao ông ko duy trì Bảo Ngọc lại?"

- "Đúng là ngoại trừ này không thiếu dẫu vậy tôi ước ao nó đi. Nó nói mong mỏi mang đến khuây khỏa, chuyển đổi môi trường xung quanh sống một chút. Tôi nghĩ điều này là cần thiết mang đến nó".

Tôi buông thõng Smartphone xuống nệm, ở đồ ra kia cùng không thể ao ước nghe thêm điều gì nữa. Kể từ loại đêm tối ấy, dòng đêm tôi khiến cho Bảo Ngọc đổi mới một fan đàn bà, tôi không được chạm mặt lại cô ấy, chưa được vắt lấy đôi tay đầy run rẩy của cô ấy ấy nhưng mà nói một yêu cầu lỗi. Giờ cô ấy đi rồi. Cô ấy đã quăng quật tôi đi. Tình cảm 5 năm qua đã khiến cô ấy khánh tận với mệt mỏi. Cô ấy sẽ ao ước quên tôi rồi.

Tôi nằm bất tỉnh làm cho nỗi nhức lấn chiếm mang tyên mình. Nhưng tôi không cam trung khu với sự ra đi này. Nếu tôi yên lặng, ngày trsinh sống về cô ấy vẫn không thể đề nghị tôi nữa. Tôi đề xuất hành vi ngay:

- "Dũng, mang lại tôi số điện thoại mới của Bảo Ngọc, mang đến tôi xúc tiến nhà dì ông sinh sống Vũng Tàu?"

- "Làm gì?"

- "Nkhô giòn lên!"

Tôi hét vào điện thoại cảm ứng, tưởng chừng như thời gian kia nếu như Dũng đứng trước phương diện tôi, tôi vẫn túm rước phần cổ áo của cậu ta vị sự câu giờ đó. lúc Dũng phát âm địa chỉ, người tôi cđọng run lên vì xúc hễ. Tôi khắc ghi phần đông cái thúc đẩy kia theo lời Dũng. Cậu ta luôn ghi nhớ hỏi tôi một câu:

- "Ông định làm cái gi vậy?"

- "Tôi yêu Bảo Ngọc!"

Tôi hớt tóc lắp thêm tức thì tiếp đến cùng ko để cho Dũng gồm cơ hội hỏi thêm 1 điều gì nữa. Tôi sẽ nói với cậu ta về điều này khi tôi trở về. Giờ bạn nhưng tôi buộc phải gặp và nói lời yêu thương là Bảo Ngọc, cô ấy đang đợi tôi quá thọ rồi.

*****

Tôi bước vào Vũng Tàu, tôi ước ao lật tung loại đô thị biển khơi ấy lên nhằm tìm mang đến được Bảo Ngọc càng sớm càng xuất sắc. điện thoại tư vấn một cái taxi, tôi hỗ trợ shop và liên tục giục tài xế chạy nkhô nóng độc nhất vô nhị rất có thể. Và Khi tôi dừng chân lại trước một ngôi nhà xinh tươi, ngôi nhà đúng với loại cửa hàng nhưng Dũng cung cấp, tlặng tôi đập thình thịch. Tôi bấm số điện thoại tư vấn mang đến Bảo Ngọc:

- "A lô!"

Tiếng nói xanh ngắt của Bảo Ngọc làm tôi xôn xao, đang vượt lâu rồi tôi không nghe thấy các giọng nói thân thiện ấy.

- "Anh đây!"

Hình như tiếng nói của một dân tộc, hơi thlàm việc của mình đã trnghỉ ngơi đề nghị quá đỗi thân thuộc cùng với Bảo Ngọc, chưa đến lời nói đó, cô ấy đã biết người Gọi là ai:

- "Anh Dũng đến anh số điện thoại thông minh của em à?"

- "Uhm! Anh muốn chạm mặt em!"

- "Em ko sinh hoạt Hà Thành, em tại đoạn không giống rồi!"

- "Anh biết! Anh vẫn sinh sống bên dưới cổng khu nhà ở, em xuống nhé!"

Đầu dây bên đó thinh yên ổn, cô ấy không đủ can đảm tin phần lớn gì tôi vừa nói. Bảo Ngọc hớt hải chạy xuống công ty với đứng ntạo ra Lúc bắt gặp tôi bằng xương, bởi thịt trước mặt cô ấy. Sau vài ba giây cô ấy nói:

- "Đợi em một chút!"

Bảo Ngọc lên công ty vắt vật rồi thuộc tôi rời khỏi quán cà phê thủ thỉ. Cô ấy mang dòng đầm màu xanh domain authority trời với mái đầu xõa bập bồng. Chưa khi nào tôi thấy Bảo Ngọc đẹp mắt mang đến nhường này.

Em cứ đi xa dần dần tôi làm tim tôi nhức nhói (Hình ảnh minc họa)

Quán coffe nằm ngay bên trên bờ đại dương. Tiếng sóng vỗ vào bờ cát, gió thổi vào làn tóc của Ngọc như trêu đùa. Cái chọa tượng kia sao mà đẹp mắt biết bao:

- "Anh kiếm tìm em bao gồm vấn đề gì?"

- "Anh mong mỏi xin lỗi em về phần lớn cthị xã. Anh thấy mình rất cần phải bao gồm trách nát nhiệm về cthị trấn đêm hôm đó".

Bảo Ngọc cắt theo đường ngang lời tôi:

- "Em không thích nói về cthị xã cũ nữa. Nếu anh không còn điều gì để nói nữa thì bản thân về".

- "Anh, anh ao ước hỏi rằng, trong tâm địa em… còn có anh không? Liệu anh còn cơ hội nào không?"

Tôi run vậy cập lúc thốt ra phần nhiều tiếng nói đó. 5 năm qua, tôi quen thuộc với câu hỏi gắt gỏng cô ấy chứ nói một lời đàng hoàng cầm nàgiống ý nhưng mà khó vượt.

- "Giờ anh đã ao ước ở mặt em ư? Vì chị Hà Thương không yêu thương anh tuyệt bởi anh tmùi hương sợ hãi em? Hay anh lại hy vọng dùng em để chứng minh đến chị ấy thấy anh luôn tất cả một tình nhân anh, đề nghị anh đến khờ khạo?"

- "Không cần như thế, em nghe anh lý giải đã…"

- "Thực ra, cách đây vài ngày, em tất cả về Hà Thành. Kể tự ban đêm kia, em đã nghĩ tương đối nhiều. Em trốn chạy vào đó là hy vọng quên anh. Nhưng rồi em đã không có tác dụng được. Em trở lại Hà Nội với ý muốn kiếm tìm anh. Em mong demo cố gắng thêm một đợt cuối nữa… Hôm ấy, em biết anh đã từng đi theo em, em biết anh đã nghe thấy cuộc rỉ tai của em và chị Hà Thương. Nếu nhỏng hôm đó, anh đứng lên nhằm nói một lời bênh vực em, để em không biến chuyển kẻ đáng buồn trước phương diện chị ấy thì mặc dù có đau buồn em cũng trở thành nỗ lực thêm một lần tiếp nữa để yêu thương anh. Nhưng anh ko giành cho em một chút hy vọng nhỏ nhoi. Anh đang ngồi đó nhằm mang em cùng với hầu như nỗi ê chề Khi phải đối mặt cùng với người con gái mà lại anh yêu thương 5 năm qua. Lúc đó, em đã biết rằng mình không còn điều gì khác để cố gắng ngoài ra. Và em đưa ra quyết định đi. Giờ thì cùng với em, anh không còn chân thành và ý nghĩa gì nữa cả".

Bảo Ngọc nói đúng: Tôi là một trong thằng hèn! Lẽ ra hôm ấy tôi buộc phải tiến cho tới bàn của họ, gắng rước tay Bảo Ngọc nhằm nói rằng: “Giờ Bảo Ngọc bắt đầu là bạn cơ mà tôi yêu”. Nhưng tôi vẫn làm cho gì? Tôi đã tĩnh mịch khiến cho 1 mình Bảo Ngọc đề nghị gồng bản thân lên đấu tranh cùng với đầy đủ lời tàn tệ của Hà Thương? Hà Tmùi hương cđọng nói đi nhắc lại cthị xã tôi theo đuổi cô ấy 5 năm qua để làm Bảo Ngọc nhức lòng. Giữa lúc Bảo Ngọc nên tôi tốt nhất thì tôi đang có tác dụng gì? Giờ trên đây, tôi gồm tứ bí quyết gì nhằm xin Bảo Ngọc một cơ hội? Tôi ko xứng đáng nhận ra tình thân của cô ấy.

*****

Bảo Ngọc vùng dậy ra về. Cô ấy bước vơi về phía bờ biển khơi, 1 mình đặt đều bước chân trằn trên mèo. Bảo Ngọc ra đi dần dần tôi. Cái bóng hình nhỏ bé xíu của cô ấy ấy bị biển chiều nhỏng ngợp đem. Cô ấy cứ đi, cứ đọng đi, xa tôi hơn, xa tôi hơn…

Còn một mình tôi ngồi kia, quan sát Bảo Ngọc bước về một bên không có bản thân, đa số sản phẩm công nghệ trong tôi sụp đổ. Tiếng nhạc của quán cafe vang lên khe khẽ: “Ngày mai em đi, hải dương lưu giữ thương hiệu em Hotline về…”. Tôi vùng đứng lên, tôi chạy theo Bảo Ngọc. Tôi ko chất nhận được bản thân buông tay như thế. Tôi sẽ giữ Bảo Ngọc lại. Cách chân tôi trĩu nặng nề bên trên mèo. Những hạt cát nhỏ dại bám dính chắc chân tôi làm cho tôi tất yêu chạy nkhô nóng rộng về phía Bảo Ngọc. Nhưng nó quan yếu ngnạp năng lượng cản được tôi, tôi đang xua đuổi cho tới khi nào kịp.

Tôi thế tay Bảo Ngọc đi dọc bờ hải dương nhiều năm rồi gạnh vào tai cô ấy thì thầm thì: - “Em đang lại ngủ cùng với anh chứ?” (Ảnh minc họa)

Tôi ôm chặt Bảo Ngọc trường đoản cú vùng sau. Cô ấy gọn gàng trong tầm tay tôi. Tôi giụi nguồn vào mái đầu thơm hương thơm của cô ấy nhưng mà hít hà. Bảo Ngọc vùng vẫy tuy thế tôi ghì chặt. Tôi áp má bản thân vào má của cô ấy ấy, vẫn từ phía đằng sau, tôi ghì lấy Bảo Ngọc mà thì thầm:

- “Cho anh nói một lời thôi. Anh… yêu… em. Một lời yêu thương thổ lộ quá muộn nhưng hãy làm cho anh nói nó xuyên suốt quãng đời còn lại được không? Xin em chớ xa lánh anh. Anh không thể thiếu em được. Anh đã quen với vấn đề tất cả em theo người cho đến khi anh nhận biết rằng anh có thể đã mất em mãi mãi”.

Bảo Ngọc ko nói gì, cô ấy khóc nấc lên, giờ khóc thừa nghẹn ngào. Cô ấy vẫn chịu đựng rất nhiều thương thơm tổn Lúc yêu thương tôi, có lẽ rằng chưa bao giờ cô ấy được khóc thỏa mướn như thế. Tôi xót xa khi nhìn cô gái mình yêu run lên do đau khổ. Tôi cù người Bảo Ngọc lại, khẽ nâng khuôn mặt thiên thần vẫn thnóng đẫm nước đôi mắt của cô ấy ấy lên, tôi tìm bờ môi cùng bỏ trên kia một nụ hôn nồng nàn. Nụ hôn đó gồm vị mặn, là nước mắt của cả tôi với Bảo Ngọc. Cô ấy chuyển tay ôm chặt đem tôi cùng tận hưởng nụ hôn ấy, nụ hôn của tình yêu!

Giữa không bến bờ đất trời ấy, công ty chúng tôi nhỏng trộn lẫn có tác dụng một. Tiếng sóng biển khơi vẫn đập vào bờ dữ dội tuy vậy có lẽ là khúc nhạc chung vui. Tôi cố tay Bảo Ngọc đi dọc bờ hải dương dài rồi xẹp vào tai cô ấy thầm thì:

- “Em sẽ lại ngủ cùng với anh chứ?”

Bảo Ngọc quan sát tôi vừa quá bất ngờ vừa giận dữ. Nhưng tôi nhanh khô nlỗi chớp, hôn trộm lên môi Bảo Ngọc:

- “Anh ước ao số đông đêm sau đây của cuộc đời anh luôn có em ngủ thuộc. Em mang anh nhé!”

Bảo Ngọc gục nguồn vào vai tôi. Tôi nghe được giờ trái tim hòa cùng nhịp đập và trên đôi má em ửng đỏ...